Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

8 NGÀY NẰM VIỆN / TRẦN MỸ GIỐNG



        



        HỌA VÔ ĐƠN CHÍ

          Tự nhiên tai trái lão bị đau ngứa đến ù như điếc cả tuần không đỡ. Lão đành đi khám bệnh. Bác sĩ bảo lão bị nấm sợi ống tai trái, phải nhập viện điều trị ít nhất là hai đợt, mỗi đợt 15 ngày.
          Nằm khoa da liễu bệnh viện đa khoa tỉnh được 8 ngày thì bà dì ruột lão mất ở quê. Lão buộc phải xin ra viện về chịu tang dì.
          Hai ngày phục tang dì xong, hai vợ chồng lão đi xe máy từ Giao Thiện (Giao Thủy) về tỉnh. Quá mệt mỏi, nên lão đi chậm. Qua ngã ba Cổ Lễ - đường 21 thì bất ngờ lão nghe đánh rầm, rắc rắc, rồi ngã lăn quay giữa đường. Định thần, nhờ người bên đường dìu đứng dậy, lão thấy vợ còn ngồi bệt giữa đường, đầu gối xước tua rướm máu, ánh mắt thất thần. Lão vội giơ tay bước đến để đỡ vợ thì bàn chân phải, ngực trái và bả vai nhói đau. Cánh tay trái lão phản xạ tự nhiên ép vào sườn, cẳng tay co lại ôm chặt bụng. Lão có cảm giác làm thế cái đau đỡ đi phần nào. Ai đó đỡ vợ lão dậy. Vợ lão bấm điện thoại gọi cho các con ở thành phố, nhưng tay run không sao thực hiện được. Một ai đó đã bấm gọi hộ. Lão phều phào hỏi vợ:
- Bà có bị thương chỗ nào nặng không? Đầu gối…?
Vợ lão lấy lại bình tĩnh, trấn an lão:
- Tôi không sao. Đầu gối xước da thôi… Ông thấy trong người thế nào?
- Tôi… đau…
Lão bắt đầu như ngất đi, như mơ ngủ.
          - Mở cửa xe đưa ông lên.
          - Đi luôn Bệnh viện đa khoa tỉnh chứ bà?
          - Ừ. Ông có bảo hiểm ở đó…

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Quả Bần Xanh / Thủy Điền





(Thân Tặng Nhà Thơ Trần Mai Ngân)

    Thường thường trước khi đăng bài lên mạng, hắn hay đọc bài của Tác giả phương xa gởi đến từ một đến hai lần. Nhưng không biết chiều qua mắc chứng gì hắn ngưng lại nhiều bài khác mà ngồi đọc bài của Tác giả TMN nhiều lần, rồi ngồi thả người ra- thở dài và nói: Sao người đẹp, xứ Vĩnh long chụp hình mà không cầm nhánh đầy quả Lôm chôm để khoe, ca ngợi những Đặc sản của quê mình cho mọi người được biết tới mà lại cầm một nhánh quả Bần xanh tượng trưng cho sự chua, chát. Thật là khó hiểu và chẳng biết ý của nàng nầy muốn nói gì.

Vớt Trăng - Thành phố Sau Lưng - Trăng Lên - Đi Dưới Mưa / Chùm thơ Lệ Hoa Trần



 
Nhà thơ Lệ Hoa Trần


Vớt Trăng

Trông trăng nhìn thấy người mơ…!
Ngắm trăng cứ đứng thẩn thờ giữa đêm
Uớc gì có được người bên
Cùng chiêm.... giây phút dịu êm, nồng nàn
Hai lăm năm hoa nở- tàn
Phần tư thế kỷ thu vàng đi qua
Trăng nào cũng đứng nhìn xa
Trăng nào cũng thấy người ta hiện gần
Muốn leo lên chót đỉnh bần
Với tay níu lấy vầng trăng mang về
Nhưng qua bao lượt trăng thề
Nào ai có được, não nề tràn dâng.

12-09-2017


Giọt Lệ Nào Cho Anh - Đoạn Cuối Cuộc Đời - Mộng Ảo – Xuân ơi – Chờ - Người về trong sương đêm - Một Ngày - Con Người Và Cuộc Đời / Chùm thơ Thủy Điền


 
Nhà thơ Thủy Điền



Giọt Lệ Nào Cho Anh

Đêm ngồi bên gác vắng
Nhìn vọng hướng trời cao
Giọt lệ cứ tuôn trào
Không làm sao ngăn được

Thương người mãi xuôi, ngược
Ngàn dặm bước phương xa
Chẳng chốn, cũng chẳng nhà
Bôn ba đời phiêu bạt

Giận người sao mặc xác
Bỏ phế bóng giai nhân
Cô lẻ, gác âm thầm
Suốt năm dài tháng rộng

Tình ơi ! Quá long đong
Mái tóc xanh nhuộm trắng
Lệ cứ đỗ tràn dâng
Lê thê thân gầy liễu

Để rồi em chẳng hiểu
Giọt lệ nào cho anh
Giọt thương hay giọt giận
Mà mi mãi đong đầy.

18-09-2017

BẢN NĂNG SINH TỒN / Nam Hải



Tác giả Nam Hải
Nói đến bản năng này thì các sinh vật trên trái đất đều có, mỗi con người ai cũng có khả năng tự sống sót trước những thử thách khắc nghiệt của hoàn cảnh. Nhưng có lẽ thằng Hai bạn tôi bản năng sinh tồn của nó vượt trội hơn so với tụi bạn bè chăn trâu cắt cỏ đồng trang lứa với chúng tôi ngày xưa. 

Bố thằng hai đi bộ đội đánh Mỹ khi về địa phương ông mắc chứng tâm thần, ông hay trèo lên ngọn cây rồi truyền từ cành này sang cành khác. Dân quê tôi gọi tâm thần là ngộ, tôi cũng chẳng hiểu vì sao lại dùng từ “ngộ” để chỉ những kẻ bị tâm thần trong khi ngộ là từ phổ thông để nhận ra một điều gì đó như đức Phật ngộ ra chân lí chứ đây lại dùng từ ngộ để chỉ kẻ mất trí nhớ. Tôi cũng chẳng biết bố nó có bị tâm thần hay không nhưng không thấy ai đưa bố nó đi bệnh viện Cao Đà để khám cả. 

QUY NHƠN – ĐẢO CÔ TÔ / Nguyễn Ngọc Kiên


TS Nguyên Ngọc Kiên



        QUY NHƠN
 (Tặng PGS – TS Phạm Văn Tình)

Anh mang Hà Nội tới Quy Nhơn (1)
Gió bão trong đêm giật từng cơn
Tha thiết hẹn anh ngày trở lại
“Phong ba bão táp” (2)… cũng gần hơn!
                                              
Quy Nhơn, 16 / 9 / 2017

            (1) Ngày 16 / 9 / 2017 Hội nghị Ngôn ngữ học toàn quốc do PGS – TS Phạm Văn Tình, Tổng thư kí Hội Ngôn ngữ học VN   đồng tổ chức đã diễn ra tại Trường Đại học Quy Nhơn, Bình Định. Trước Hội thảo BTC đã chuyên chở bằng ô tô hơn chục thùng hàng (700 kg) gồm 2 tạp kỉ yếu (dày gần 2000 trang) vượt qua bão tố trong đêm vào đến Quy Nhơn cho kịp giờ Hội thảo.
            (2) Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam, tục ngữ tiếng Việt.

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

TRÒ CHƠI THUỞ BÉ / Nam Hải

Đánh khăng



 
1. Chơi Quắm

          Cắt cỏ là một công việc nặng nhọc mà đứa trẻ chăn trâu nào cũng phải trải qua, tôi cũng không ngại lệ. Ngày trước nhà nào cũng nuôi Trâu nên cỏ hiếm, về mùa Hè thì còn đỡ chứ mừa Đông cỏ rất hiếm. Chúng tôi mỗi đứa được trang bị hai cái bồ cắt cỏ và phải đầy hai bồ cỏ mới được về nếu không sẽ bị đánh đòn hoặc bị ăn chửi. Mùa Đông chúng tôi phải đi tận Bạch Long cách nhà hàng chục cây số để cắt cỏ. Tôi cũng theo các anh chị lớn hơn đi Bạch Long cắt cỏ, tôi cũng cắt được hai bồ cỏ đầy nhưng khi gánh cỏ về thì hơi quá sức với một thằng bé con như tôi, tôi sợ bị tụt lại phía sau vì tôi hay phải nghỉ.

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

PHƯỜNG BÁT ÂM – CHỮ TÔI, CHỮ TA VÀ CÁI TÂM LÀNH / Đặng Xuân Xuyến


 
PHƯỜNG BÁT ÂM

Tâm tà ma
Khoác áo cà sa
Nhắng nhít đăng đàn lòi đuôi loài chồn cáo.

Mực chưa ráo
Đã trở giáo
Lảm nhảm niềm tin phường bát âm nhà Cuội.

Đạo chẳng còn
Đời chẳng trọn
Phùng mang trợn mắt đếch ai nghe!
*.
Hà Nội, chiều 17 tháng 07.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

VĨ THANH / Đồng Ngọc Hoa



 



          Đọc tập thơ Đường đời Ân Nghĩa của Nguyễn Duy Linh ta như thấy mình vừa được xem một bức tranh có cái gì đó hoài niệm của những kí ức xưa đẹp buồn lẫn lộn. Thông qua những suy nghĩ và trải nghiệm sâu sắc trên những chặng đường lập thân lập nghiệp, lập công, lập danh của mình, ông đã ghi lại những cảm nghĩ của những ngày gian lao vất vả và kể cả đau thương nhưng vẫn rực sáng niềm tin lý tưởng cách mạng, tiếp cho ông sức mạnh đi lên, chan chứa tình cảm cách mạng tha thiết yêu đời, yêu người:
          “Kiếp sau xin vẫn làm người”

THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH : NHÀ THƠ CAO BIỀN / Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ


TS Nguyễn Ngọc Kiên



          Cao Biền 高駢 (821-887) tự Thiên Lý 千里, tướng đời Hậu Đường, cháu của Nam Bình đô vương Cao Sùng Văn (tướng cấm quân dưới triều vua Đường Hiến Tông Lý Thuần).
          Đầu đời vua Ý Tông, Cao Biền trấn giữ biên cương chống sự xâm lược của giặc Thổ Phồn
吐蕃. Năm Cảm Thông thứ 7 (866), Cao Biền trấn giữ An Nam, làm Tĩnh hải quân tiết độ sứ. Năm Càn Phù thứ 2 (875) đời Hy Tông, chuyển sang trấn giữ Tây Xuyên.

- 高駢

QUÊ NGHÈO - xót xa những tiếng lòng!







Quê nghèo

Quê tôi nghèo lắm
Vẫn lác đác nhà tranh
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Tuổi thơ tôi đói ngủ
Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

HÃY VỀ MIỀN TÂY - TRỞ VỀ QUÁ KHỨ - XUYÊN QUA CỬA – GẶP LẠI NGƯỜI XƯA – DÁNG NGỌC – ĐỜI VŨ NỮ - TÌNH KHỜ DẠI : Chùm thơ Thủy Điền


Nhà thơ Thủy Điền


                                                         
Hãy Về Miền Tây

Về Miền tây ăn gạo trắng, mấm kho
Canh cá Lóc, Tép rang màu da đỏ
Uống rượu Đế, nước Dừa, Trà con thỏ
Hút thuốc Giồng, mồm nhả khói chữ o

Về Miền tây, bụng đói chẳng phải vò
Cam, Quýt, Bưởi, Mận, Xoài trơ ra đó
Hãy lấy tay vớ cành mà nhặt nó
Thế là lòng vừa chắc, lại vừa no

Về miền tây, vui lắm, bạn khỏi lo
Vùng sông nước một trời đầy thơ mộng
Tình và cảnh chan hòa cùng nhịp sống
Đất và người luôn gợi nhớ, gợi thương

Về miền tây, tuy, hai tiếng miệt vườn
Nhưng, con gái đẹp ôi….ôi là đẹp
Nước da trắng, bà ba, đầu tóc kẹp
Mũi dọc dừa, duyên dáng lại đoan trang

Hãy về đi, về thử, đại một lần
Bạn sẽ thấy cái tình miền sông nước.


11-09-2017

VỚT TRĂNG – VỌNG MÃI LỜI RU – MÙA HẠ HỒNG BAY XA – SAO LẶN – MẸ ƠI – LOÀI HOA DIỄM TUYỆT : Chùm thơ Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lệ Hoa Trần



Vớt Trăng

Trông trăng nhìn thấy người mơ,,,,!
Ngắm trăng cứ đứng thẩn thờ giữa đêm
Uớc gì có được người bên
Cùng chiêm.... giây phút dịu êm, nồng nàn
Hai lăm năm hoa nở- tàn
Phần tư thế kỷ thu vàng đi qua
Trăng nào cũng đứng nhìn xa
Trăng nào cũng thấy người ta hiện gần
Muốn leo lên chót đỉnh bần
Vớ tay níu lấy vầng trăng mang về
Nhưng qua bao lượt trăng thề
Thế mà chẳng được, não nề tràn dâng.

12-09-2017

Dưới Gốc Mù U / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền

          Sau hai mươi năm gặp lại Lan, bở ngỡ, bở ngỡ vô cùng. Cả hai đều bở ngỡ, hai đứa cứ đứng nhìn nhau mãi mà chẳng nói được lời nào.

          Nàng nhìn tôi trong ánh mắt nghẹn ngào và dường như đang thương hại tôi, thương hại người bạn cũ nhiều lắm. Bởi, nàng thấy tôi trông vất vả vì tôi bây giờ là anh nông dân ngày ngày vác cuốc ra đồng, ốm, đen với bộ đồ phèn rách nát, chứ không phải anh thanh nhiên bóng bẩy của ngày nào. Nhìn đôi mắt nàng chớm đỏ, tôi định kiếu từ để tránh những hoài niệm cũ hiện về. Nhưng nàng cố nén tôi thêm vài giây phút nữa. Trong bỗng chốc, tôi tự cảm, mình nên giả từ và đường ai nấy đi. Có lẽ ! Còn giữ được những giọt nước mắt lưu luyến trên bờ mi .

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

BÓNG MỜ - YÊU THƠ – BÀI THƠ KHÔNG ĐOẠN KẾT (1) – CHỈ CẦN GIẢM CHÚT THAM TÀN – ĐỜI CHỈ CẦN (2) – ĐỜI CHỈ CẦN – VƯỜN NHÀ AI ĐẸP QUÁ: Chùm thơ Thủy Điền


Nhà thơ Thủy Điền



Bóng Mờ

Chỉ một lần nhìn thấy
Thoáng nhẹ qua mắt gầy
Rồi cứ nghĩ vu vơ
Cả đêm lẫn cả ngày

Em là người con gái
Cũng phụ nữ như ai
Có gì đâu khác lạ
Sao tôi lại nhớ hoài

Thật vô duyên, khờ dại
Chỉ hiền hiện bóng mờ
Che phủ bức màng tơ
Làm tim non oằn oại

Một lần chỉ nhìn thấy
Mà đành phải tương tư
Thở dài trong giấc ngủ
Suốt mấy mùa thu qua.

02-09-2017


CHỜ ANH – HÁT BỐN MÙA – NỖI ĐAU NGƯỜI CON GÁI – ƯỚC MƠ CON GÁI – GIÃ TỪ TUỔI HỒN NHIÊN – NHẶT THU : Chùm thơ Lệ Hoa Trần

Nhà thơ Lệ Hoa Trần


Chờ Anh

Chờ anh tôi gắng sức
Trăng sáng cũng chờ theo
Rã rời tôi ngả quèo
Thế mà trăng vẫn đợi

Chờ anh đêm mệt mõi
Dù rằng, biết mình yêu
Xin anh hiểu một điều
Vì em là con gái

Chờ anh trăng chẳng ngại
Thức suốt cả đêm trường
Vẫn sáng tỏ muôn phương
Vẫn cười vui, rạng rỡ

Em thua vầng trăng tỏ
Em nhỏ nhoi vô cùng
Nhưng thương vẫn là thương 
Trăm năm dài anh nhỉ

Vầng trăng cao ích kỹ
Trong khoảnh khắc lại đi
Đâu đợi chờ ai mãi
Như cô gái xuân thì.

02-09-2017

Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

ĐƯỜNG THI – CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (Kì 18) / Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ


TS Nguyễn Ngọc Kiên

NHÀ THƠ VƯƠNG TRINH BẠCH 王貞白
Vương Trinh Bạch 王貞白 (875-?) tự Hữu Đạo 有道, người Vĩnh Phong 永豐, đỗ tiến sĩ năm Càn Ninh thứ 2 (986) đời Đường.
涼州行 -王貞白

KHÍ TIẾT / Đỗ Trường


 
Nhà văn Đỗ Trường

          Năm Ất Sửu 1805. Gia Long niên hiệu thứ tư. Ngày 4 tháng 11. Tiết trời hanh khô, u ám giăng kín cả làng Tam Đăng, tổng An Chung thuộc huyện Đại An, phủ Nghĩa Hưng. Con đường vắng những bước chân. Chỉ có đàn chuồn chuồn kim chao qua chao lại trên những dậu hoa dâm bụt ven đường. Chính Ngọ, đất trời vụt sáng. Đâu đó có tiếng trẻ khóc ré lên làm Chú Khách bán thuốc rê dạo giật mình. Dường như, tiếng khóc từ ngôi nhà gianh trước mặt. Không biết đứa trẻ vừa sinh nam hay nữ, nhưng chắc chắn sau này sẽ là một quí nhân. Ngẩn tò te suy nghĩ, tính toán một hồi, rồi Khách lẩm bẩm như vậy. Một chút tò mò, Khách nhấc cánh cổng tre, lách vào, đứng giữa sân hắng giọng. Thấy mụ đỡ và người nhà ra vào bận rộn, gã định quay gót. Đột nhiên, thằng nhỏ từ trong nhà lon ton chạy ra, rồi chạy vào, kéo tay người đàn ông có khuôn mặt tưởng chừng khắc khổ, nhưng ngoái lại, toát lên nét nho nhã và tĩnh tại. Người đàn ông cúi người, kéo chốt để mở rộng cánh cửa, Khách vội xua tay:
          - Mỗ tôi đi ngang, nghe tiếng trẻ khóc, nhà chắc có tin vui, vào xin gia chủ gáo nước mưa cho đã cơn khát, rồi đi ngay thôi.
          - Vâng, nhà tôi vừa ở cữ, Chú cứ vào đây uống chén nước cho ấm cái bụng đã.

HƯƠNG QUÊ / Đặng Xuân Xuyến






Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm
Cô bé thậm thò vắt ngang dải yếm
Níu bờ sông
Ơi ời “ra ngõ mà trông
Vi vút gió đồng...
  

THỜI THƠ ẤU / Nam Hải




          Tôi thấy tuổi thơ của tôi đói nghèo lam lũ nhưng sao đầy ắp tiếng cười vui nên lúc ngày hè rảnh rỗi tôi ngồi ghi chép lại để đọc cho mấy thằng bạn cũ nó nghe chơi, tôi định có ai đi Tây Nguyên gửi cho vài thằng bạn trong đó cho nó đỡ nhớ quê hương. Đây là tản văn tôi viết về quê tôi về tuổi thơ của tôi về những thằng bạn chăn trâu xóm tôi, thân tặng những thằng bạn có tên sau: Hoan, Đề, Lượng, Vượng, Phúc, Phương, Huy, Thuần, Phong Hưởng và một số thằng nữa…

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

NĂM GÀ GIẢI TOÁN GÀ



(Đề toán của Trạng nguyên Lương Thế Vinh)




Tụ tập đàn gà mổ thóc ăn
Sân nhà thoáng rộng nhảy lăng xăng
Một anh ba ả lân la thiếp
Một chị năm con quấn quýt chàng
Vội đếm thấy rằng trăm bảy mốt (171)
Nhưng chưa phân biệt hết toàn đàn
Nhờ người tính toán ra từng loại
Trống, mái, gà con thật rõ ràng.

HỌA 3 TRONG 1 / Văn Cường



          Học tập thầy Triệu Triệu trong bài viết trong chuyên san “Di sản thơ văn truyền thống Việt Nam” số 1/2017 (NXB Hội Nhà Văn), Văn Cường tôi xin được thử nghiệm một ngón chơi mới:  HỌA 3 TRONG 1 (dùng 1 bài TNBC để song họa cùng lúc cả 3 bài TNBC của Thu Hằng):

BA BÀI XƯỚNG CỦA THU HẰNG (CLB ĐÔNG ĐÔ)

Bài 1: QUẢ ĐỒI

Bác mẹ cho Hằng hai Quả ĐỒI
Quả nào cũng mũm mĩm mâm XÔI
Chóp thời nhọn hoắt giương giương đắc
Lưng lại trơn tru trắng trắng KHÔI
Người muốn leo ngay xem tí một
Kẻ đòi mua đứt thú nhân ĐÔI
Ai đời lại bán cho không đấy
Nhưng phải thử tài một chút THÔI.

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2017

ĐƯỜNG THI – CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (Kì 17) / TS. Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ


 
TS Nguyễn Ngọc Kiên




NHÀ THƠ LÍ ÍCH – 李益 – Trung Đường
          Lý Ích 李益 (748-829) tự Quân Ngu 君虞, người Cổ Tang, Lũng Tây (nay thuộc huyện Vũ Uy, tỉnh Cam Túc), thi nhân đời Trung Đường.


PHONG NHA KẺ BÀNG QUẢNG BÌNH – QUẢNG TRỊ ƠI : Chùm thơ Trần Đăng Tính



PHONG NHA – KẺ BÀNG QUẢNG BÌNH

Nhà thơ Trần Đăng Tính
          Một vườn quốc gia mênh mang
Thiên nhiên di sản mơ màng hoàng sơ
          Kỳ quan hang động mộng mơ
Núi rừng suối Lạch đón chờ du nhân…

          Mải mê em cứ nhún chân
Mải em anh chẳng ngại ngần dướn theo
          Phong Nha động rộng luồn leo
Kẻ Bàng rừng rậm ai trèo cũng mê

          Khe sâu cảnh đẹp bốn bề
Em cười thỏ thẻ giọng quê Quảng Bình
          Xa miền hang động phiêu linh
Gió ngàn lồng lộng mơn tình lãng du

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

CÙNG EM : Thơ Phạm Công Chính


Nhà thơ Phạm Công Chính



          Cùng em đến cuối trời mây.
Xa nơi phố thị, chất đầy ganh đua,
          Không phải mình đã chào thua,
Nhưng để tâm lắng, như chưa bụi trần

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

XIN GIẤU MẶT – TÌNH ĐÃ LỠ - DÒNG SÔNG QUÊ TÔI – THƯỢNG UYỂN – CÒN TUỔI NÀO CHO NHAU – GIẶT LỤA BÊN HỒ : Chùm thơ Lệ Hoa Trần


 
Nhà thơ Lệ Hoa Trần


Xin Giấu Mặt
  
Xin giấu mặt để che tình bội bạc
Chẳng thèm nhìn cảnh chan chán xung quanh
Yêu, yêu, yêu rồi bỏ, ngoảnh mặt đành
Không tiếc nuối những gì là kỷ niệm

Xin giấu mặt để che tình đàn điếm
Chẳng thèm nhìn cái lũ hạng vô lương
Mở miệng ra là tình ái, yêu thương
Lòng mang nặng phẩm chất đầy dã thú

Xin giấu mặt để người đừng chăm chú
Kẻ khốn cùng còn hiện diện thế gian
Tạm cho ta là một đóa hoa tàn
Nhưng còn chút, gọi gì là danh dự

Xin giấu mặt, ngồi yên và tự nhủ
Kiếp con người sao số phận lao đao.

25-08-2017