Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018

Trốn Tình 1 – 2 (Thơ Tình Lục Bát 2018) / Lê Kim Thượng



Nhà thơ Lê Kim Thượng
    
     1.

        “Chừng nào biển nọ xa gành
Cù lao xa sóng... chúng mình xa nhau...”
Hẹn thề giữ vẹn tình đầu
Sớm trưa quấn quít, trước sau không rời
Những ngày hai đứa vui chơi
Ước gì chung bước, một đời ruỗi rong
Tôi - Em chung bóng, chung lòng
Chung nguồn nước chảy, chung dòng thanh xuân...
Em sang, nhè nhẹ bước chân
Hoa Lưu Ly tím bâng khuâng bên thềm
Tim tôi bỗng hóa yếu mềm
Cho ngày huyền hoặc... cho đêm hoặc huyền
Vái Trời phải nợ, phải duyên
Hoa Soan chung thủy, Đỗ Quyên chung tình
Hoa Bằng Lăng tím sân đình
Mùa hè năm ấy, chúng mình... chớm yêu
Gió lùa mái tóc hiu hiu
Tay anh mười ngón nâng niu đêm ngày
Nắng rơi tóc gió bay bay
Liêu trai dáng liễu hao gầy phiêu phiêu
Bên nhau thắm thiết cũng nhiều
Vòng tay nắng sớm, muộn chiều tiếng hôn
Nắng rơi bầu ngực trinh non
“Thương nhau Củ Ấu cũng tròn...” em ơi
Duyên màu áo, nõn dáng người
Duyên con mắt liếc, tiếng cười reo vui...


Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 92-2018): NHỮNG ĐỒNG TIỀN CỔ / Vũ Duy Chu





        Con trai nói với bố là nhà Khảo cổ học:
        - Bố ơi, con có một bọc tiền kim loại cổ, bố có thể….
        Ông bố run run mở bọc tiền của con trai vừa đưa.

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

MƠ QUÊ TRONG “XÓM CỎ” CỦA NGUYỄN KHÔI / Đặng Xuân Xuyến


Nhà thơ Nguyễn Khôi



 XÓM CỎ

"Khóm tre già đợi gió đứng bên ao"
                               - Anh Thơ
(Tặng: Đặng Xuân Xuyến)


Mơ... được bỏ Cao Tầng về Xóm Cỏ
Ngồi bờ đê hít thở với sông dài
Ngắm dáng con đò trước cầu cao ngạo nghễ
Bãi ngô non thấp thoáng bóng ai...

Ta là kẻ lạc loài chán chê Phố Thị
Chàng Nhà Quê mê kéo vó đêm
Thả hồn thơ cùng chị Hằng "tăm" cá
Cánh tay trần "cất" cả ánh trăng lên...

Ta muốn quên cái thời đang biến động
Chỉ vài hôm đã sạch lũy tre làng!
Cánh đồng xanh đã thành Đô Thị Mới
Ở giữa quê như chẳng có Quê Hương?!

Còn chút hẻo lẻ loi chòi Xóm Cỏ
Ta ra đây ngụ với Bác cu Bần
Nuôi vịt, trồng rau...xuống sông kéo vó
No cái mùi Hoa Cỏ nức hương xuân...

Bắc Ninh, 12 tháng 03.2016
NGUYỄN KHÔI

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

Sách mới: DƯ VỊ CUỘC ĐỜI TRONG VĂN CHƯƠNG / Nguyễn Công Thành





        Cảm ơn tác giả - Nhà nghiên cứu Lý luận Phê bình Nguyễn Công Thành biếu sách mới xuất bản:

        DƯ VỊ CUỘC ĐỜI TRONG VĂN CHƯƠNG / Nguyễn Công Thành. – H.: Hội nhà văn, 2018. -  258 tr, ; 21 cm.

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

Đêm Mơ - Nhớ Lắm Chứ - Còn Lại Nửa Vầng Trăng / Thủy Điền



Nhà thơ Thủy Điền

       Đêm Mơ

        Giữ đêm, mơ thấy ngày hồng
Có bầy chim nhỏ lượn vòng quanh ta
        Đùa vui bên gốc phượng già
Hỏi han, líu lót. Sao mà ngồi đây?
        Một mình giữa buổi nắng gay
Gương buồn ẩn lệ chẳng ai thương giùm
        Chim đây nước mắt thôi, ngưng
Ta cùng vui nhé; xin đừng làm ngơ
        Giật mình toàn gối, chăn tơ
Chim đâu không thấy bơ phờ mặt hoa
Bao nhiêu lời nói ngọc ngà
Bấy câu an ủi bay xa mất rồi
Đêm mơ để lại đơn côi
Một người con gái thương người bao năm
Đơn phương tình gởi gối nằm
Canh ba hiu hắt. Hỏi chàng có hay?

20-09-2018

Giữ Mãi Ngàn Năm / Nhất Lang





        Ba đồng một mớ mộng mơ
Em mang đi bán. Tình cờ! Tôi mua
        Về nhà mở gói xem ra
Ai ngờ kẻ ấy là ta..... ngủ vùi

Gió Chiều - Chiếc Áo Dài - Hương Tình Trong Đêm / Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lệ Hoa Trần



        Gió Chiều

        Áo bay, bay áo giữa chiều
Em đi trong gió, cánh Diều bay theo
        Thì thâm mấy tiếng ngọt ngào
Cho đây cùng bước. Hỡi nào được không?
Theo rồi. Còn hỏi lòng vòng
Được không, không được. Hoàng hôn kề gần
Có theo thì hãy cuối chân
Đừng theo một đỗi bảo rằng gió to
Xóm giềng dị nghị, hắt…ho
Áo bay để lộ khúc co, nét gầy.
Áo bay, bay áo giữa ngày
Dẫu đường xa mấy Diều nầy cũng theo
Người ơi ! Nhớ ngoảnh lại nào
Chậm chân, kẻo lỡ ? Cửa rào khép nhanh.


Tình Như Rơm Rạ / Thủy Điền



Nhà văn Thủy Điền


        Tiếng chuông cửa reo.........!
        Lão đang ngã người, lim dim trên chiếc ghế. Giật mình! Nhè nhẹ bước ra mở cửa. 
        - Chào bố !
        - Thế ra là anh.
        - Vâng.
        - Bảo đã đi từ mấy hôm rồi kia mà, sao bây giờ còn trở lại đây?
        - Đúng, là con có đi thật, con có đến chỗ của Yenni và đã trả lời dứt khoát với cô ta là con không thể.
        - Thế bây giờ anh quyết định như thế nào?
        - Thưa bố ! Con đồng ý.
        - Thế thì tốt, thôi anh cứ về nghỉ đi, tôi sẽ bàn tiếp chuyện nầy với anh trong những ngày tới.
        - Vâng, chào bố.

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

TÔI THẤY... / Đặng Xuân Xuyến




- Tặng cháu Ngô Văn Linh -

Văn bản Đặc khu
Đánh đu câu chữ
Nước láng giềng chung biên giới Quảng Ninh
Chẳng yếu tố Bắc Kinh?
Chẳng liên quan Trung Quốc?
Chẳng thách thức lòng dân yêu Tổ Quốc?
Bốn nghìn năm lịch sử
Hơn nghìn năm chinh chiến chống Tàu
Dòng dõi Vua Hùng
Con cháu Quang Trung
Trước kẻ thù
Trước giặc Tàu
Chưa một lần khiếp sợ!

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 91-2018): NÓI NĂNG LÁO LẾU, BẬY BẠ / Vũ Duy Chu




        Hai cha con Tèo dắt díu nhau vào tới sân ga tàu, Tèo ôm bụng nhăn nhó:
       
- Ba, con mót ị quá ba!
        Ba dắt Tèo vào cái toa lét trong nhà ga rồi quay ra đợi, đã thấy Cu Tèo lụt cụt chạy theo kêu:
        - Ba, con không ị được ba, toa lét dơ hầy ba.

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 90-2018): THẾ THÌ ĐƯỢC / Vũ Duy Chu





        Ông nằm viện đã mấy tháng.
        Sáng nay, con trai ông đi làm ăn xa mới về cùng mẹ đến đón ông xuất viện.

CHÙM THƠ CỤ NGUYỄN VĂN ĐÔNG





        Cụ Nguyễn Văn Đông trú tại phố Trần Hưng Đạo (thành phố Nam Định) năm nay 92 tuổi nhưng cụ vẫn còn rất minh mẫn, khỏe mạnh, giọng nói khỏe. Cụ nguyên là Bác sĩ kiêm Lương y từng được nhà nước cử đi công tác ở Liên Xô. Cụ là một trong số ít cán bộ an ninh đầu tiên của Nam Định, lão thành cách mạng. Chúng tôi có ghi âm một phần cuộc trò truyện với cụ, nhưng rất tiếc băng ghi không thành công do trục trặc kỹ thuật. Được cụ cho phép, chúng tôi đăng một số bài thơ của cụ…


     NHỚ BẠN

Núi tím nghiêng mình hỏi chuyện này
Đồng xanh điểm trắng cánh cò bay
Sương giăng, chiều xuống, diều chao nắng
Gió phất phơ bay nhánh liễu gầy

Tôi đến thăm ai một buổi chiều
Với lòng quý mến gói mang theo
Mỗi lần thấp thoáng mây về núi
Dâng nỗi buồn nghe rộn ít nhiều

Ai đã đi qua vạn dặm dài
Đã từng vượt trải vạn trùng khơi
Chiều nay chắc hiểu tình tôi nhỉ
Một phút chiều buồn thương nhớ ai

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 89-2018): CÚ NÉM TAI VẠ / Vũ Duy Chu




        Chàng sinh viên rời bếp ăn tập thể của trường, vẻ mặt rất bực tức. 
       
Chàng vung tay ném vật gì đó vào một bụi cỏ ven bờ ruộng. Bỗng một con chó từ bụi cỏ ấy chạy vụt ra kêu ăng ẳng dữ dội rồi nằm bẹp xuống vệ đường.

LỜI RU



Nhạc: Lê Minh
Thể hiện: Trần Mỹ Giống



THỰC TẠI / Đỗ Anh Tuyến





Góp nhặt những nỗi đau ta viết thành quá khứ
Đi về phía mặt trời mơ ước một tương lai

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

Trường Sơn Ngày Ấy / Web Inhaber




 
Rầm rập bóng cờ hồng
Đường Trường sơn mênh mông
Đoàn người đi vợn sóng
Giữa lòng đất Miền Nam
Hẹn một ngày giải phóng

Vài Lời Cho Con - Sắc Hoa, Màu Nhớ / Thủy Điền


Nhà thơ Thủy Điền



     Vài Lời Cho Con

        Sống thời phải biết nhục, vinh
Phận con lấy đó liệu mình ngày mai
        Đã là gái, cũng như trai
Công danh ắc có, trí tài không thua
        Cha thời như vụ dở mùa
Mẹ thời cũng thế, ngọt chua mọi bề
        Dẫu rằng quyết chí vẹn thề
Hy sinh một kiếp, chẳng hề chi đâu
        Họa chăng thời thế nhuộm mầu
Đành ôm tủi hận, bắt cầu cho con
        Xứ người nơi chốn văn môn
Làm con cần phải luyện ôn đêm ngày
Mai nầy là đấng anh tài
Ngồi trên chính bệ, lầu đài tiếng vang
        Giúp dân, giúp nước, giúp làng
Không hèn, không hổ đường đường mà đi
        Xứng danh Công Trứ răn đời
Sống sao cho phải là người hữu danh
        Còn không thà chết cho đành
Làm thân thảo mộc cây xanh vệ đường
        Nhục, vinh là chuyện bình thường
Nhưng vinh con nhớ đầu trương vỡ lòng
        Giữa trời non nước mênh mông
Là nhân con nhé lấy công hiến đời
        Cha, ông chín suối nở cười
Họ trần ta đã có người hữu danh.

12-09-2018

Đêm Buồn - Tiếc Lắm Chứ - Thương Một Tấm Lòng - Vĩnh Biệt Tình / Lệ Hoa Trần



Nhà thơ Lệ Hoa Trần


   Đêm Buồn

Đêm buồn, ngồi một mình
Nhìn xa, xa... xa xôi
Nhìn mây trôi... mây trôi
Lòng cô đơn, cô đơn

Đêm buồn, buồn thật buồn
Nhìn trăng đang lên cao
Lòng nôn nao, nôn nao
... hồn dâng bao nỗi nhớ

Nhớ người tôi đang mơ
Anh, anh giờ nơi đâu?
Em cùng vầng trăng "Sầu"
Đêm thức trắng bên nhau.

16-09-2019


Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 88-2018): (Nhớ một thời sinh viên): RẤT VỚ VẨN





        Nàng sinh viên bưng bát cơm đứng trên ban công lầu 4 của kí túc xá vừa ăn vừa nhìn xuống sân vẻ thơ thới.
Chả là hôm nay nàng được ăn cơm với thịt.
        Sinh viên nào mà không mơ được ăn cơm thịt chứ?

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 87-2018): CHÚNG TAO QUÝ CHÓ NHẤT THẾ GIỚI / Vu Duy Chu





        Tèo rủ Lampard, một bạn thân người Anh đi ăn thịt chó. 
       
Lampard cau mày:
       
- Chó là loài vật thân thiết trong nhà, sao chúng mày nỡ giết thịt nó chứ?
        Tèo ghìm sự tự ái:
        - Lampard, mày chẳng hiểu gì sất. Chó là loài vật khổ nhất, nên chúng tao giúp hoá kiếp cho nó làm kiếp khác, sớm ngày nào hơn ngày đó, để nó đỡ khổ. Mà chúng tao chỉ hoá kiếp những con chó hư nhất, còn những con chó khôn ngoan chúng tao yêu thương chăm sóc cẩn thận còn hơn người Anh chúng mày ấy chứ.

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 86-2018): ĐỂU CHÍNH XÁC / Vũ Duy Chu





        Tôi vào quán bia. 
       
Bên cạnh bàn tôi là một bàn 4-5 ông Việt và một ông Tây. Bỗng bọn họ cười rũ rượi, đã vậy còn nhìn sang tôi cười to hơn.
        Giá tôi có võ, thế nào cũng gườm gườm nhìn họ rồi dằn một câu:
        - Mấy người nhìn đểu, cười đểu tôi cái gì?

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kỳ (Kì 85-2018): DANH HIỆU CÁI THỚT VÀNG / Vũ Duy Chu





        Bóng đá có danh hiệu Quả Bóng vàng.
       
Điện ảnh có danh hiệu Cánh Diều vàng.
       
Thợ hớt tóc có danh hiệu Cây Kéo vàng....
       
Cái Thớt vàng là danh hiệu cao quý nhất của Tổ chức Ẩm thực thế giới, trao cho đầu bếp trứ danh nhất.

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 84-2018): PHẮN KHẨN TRƯƠNG / Vũ Duy Chu





        Viên cảnh sát quát tên trộm:
       
- Mày đột nhập vào nhà dân, vào công sở ăn trộm tiền bạc của quý của người ta bao nhiêu lần rồi?
        Tên trộm:
        - Dạ thưa ông, đây là lần đầu tiên em đi ăn trộm ạ.
        Viên cảnh sát:
        - Mày nói láo, bằng chứng đây này, camera các nơi bị mày đột nhập ghi lại tất cả 5 lần. Cho mày xem luôn nè… cãi đi.
        Tên trộm:
        - Thưa ông, em ‘’CHỈ KHAI THIẾU, KHAI CHƯA ĐẦY ĐỦ, CHỨ KHÔNG CÓ BIỂU HIỆN KHAI MAN, KHAI KHÔNG TRUNG THỰC’’ ạ.

Sách mới: QUÊ ANH QUÊ EM THÀNH PHỐ NAM ĐỊNH XƯA của Nguyễn Thế Bình


Tác giả Nguyễn Thế Bình



            Chúng tôi đã nhận được sách do chính tác giả ký tặng, cuốn:

        QUÊ ANH QUÊ EM NAM ĐỊNH THÀNH PHỐ XƯA /  Nguyễn Thế Bình. – Nam Định: Tác giả xuất bản, 2018.

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2018

VIẾN XỨ (Thơ Tình Lục Bát 2018) / Lê Kim Thượng



Nhà thơ Lê Kim Thượng
  

     1.

Xa quê từ thuở thiếu thời
Cho tôi mắc nợ biển trời quê hương
Một mai... dừng bước phong sương
Lui về vui với bình thường chân quê
Người xa viễn xứ sơn khê
Đếm từng kỷ niệm bộn bề trong mơ
Một trời xanh, một màu thơ
Làng xưa, xóm cũ đợi chờ thương yêu...
Nhớ quê... nhớ tiếng ru chiều
“Cầu tre lắt lẻo...” cánh diều đong đưa
Đồng vàng mây trắng lưa thưa
Gió lùa qua mấy rặng dừa mơn man
Cò về, cánh trắng đồi hoang
Chiều lên, nắng xế bàng hoàng liêu xiêu
Xa xa Tu Hú kêu chiều
Vườn em hoa bưởi hắt hiu hương thừa...
Nhớ quê... nhớ lắm chiều xưa
Chín chiều tháng chín, chiều mưa chín chiều
Mưa qua mái cũ thềm rêu
Hương quê, hương đất, hương yêu... chập chùng
Phên tre, mưa gõ rung rung
Đầy trời mưa bụi, mông lung trắng trời
Bạn quê cạn chén đầy vơi
Rượu quê, lều cỏ... quên đời, mù say...

TRỐNG MÁI CẢM HOÀI - SẦM SƠN KÝ SỰ / Lại Quang Phục





TRỐNG MÁI CẢM HOÀI

Tạo thiên lấp biển rời non
Đá Ngàn năm, đá vẫn còn yêu nhau”.
Trải bao mưa năng dãi dầu,
Trầm luân dưới đáy biển sâu luân hồi

Dặm dài Trường Lệ mưa rơi
Sóng thần Trống Mái đội trời mọc lên
Vực sâu con sóng vỗ rền 
Thông ngàn ru đá lạc miền tương tư

Bồng bềnh mây khói thực hư
Hoàng hôn niệm khúc tình thu cõi người.
Băn khoăn tâm trạng chơi vơi
Như keo một cặp giữa trời vượng phu

Ngàn thông hư ảo sương mù
Đá chồng Đá vợ thiên thu cảm hoài
Ngàn năm sóng vỗ cát mài
Cô tiên, Trống Mái cảm hoài Sầm Sơn

CHỐNG / Nguyễn Kim Trì







        Động từ chống (xin viết tắt là c cho đỡ tốn giấy mực) có lúc nó biến thành tính từ, nó có nghĩa sau, ví dụ:
      1)    Bọn phản cách mạng c Đảng, c Nhà nước và Nhân dân ta: Tức là một nhóm nhỏ, yếu ớt chống lại cái to lớn, khổng lồ.
  2)    C người thi hành công vụ: Cũng là cái nhỏ c lại cái lớn.
  3)    C bão, cột C, C nhà… tức là một vật gì sắp mất, hỏng, ta C để cho khỏi mất, khỏi hỏng, cho nó bền vững thêm.
        Nói tóm lại, kẻ C là kẻ bé hơn, người bị C là lớn hơn.

Đất Nước Mình Đẹp Lắm - Ai Mà Biết - Hận Tình / Lệ Hoa Trần




Nhà thơ Lệ Hoa Trần

 
 ĐẤT NƯỚC MÌNH ĐẸP LẮM

Đất nước mình đẹp lắm bạn ơi !
Núi, biển cả, rừng xanh thăm thẳm
Lịch sử dài suốt bốn ngàn năm
Đứng sừng sững giữa  trời Đông á

Đất nước mình ôi ! Sao đẹp quá
Cây trái lành, đỏ thắm quằn cây
Cánh đồng vàng rp bóng chim bay
Trăng, gió mát  gợi tình đêm vắng

Đất nước mình mang đầy sâu nặng
Nghĩa ân tràn như những dòng sông
Tiền, hậu nhân hòa quyện một vòng
Bao thế kỷ nặng tình non nước.

07-09-2018


Đối Bóng Hoàng Hôn / Thủy Điền


NV Thủy Điền



      Chuyến tàu vừa cất cánh, những cánh tay đưa tiễn còn phất phơ trên sân thượng của phi trường. Mọi người đang còn nhao nhao, riêng hắn gục mặt thui thủi ra về trong lặng lẽ.

      Về đến nhà, hắn ngồi bệt ngay trên bộ Sa-lon, hai tai bứt tóc, giận dữ, thầm bảo: Sao mình dại đến thế, cả tháng nay người ta về, lẽ ra mình phải qua chào hỏi, đàng nầy lại đi lánh mặt, tự ái vặt, không muốn gặp nàng. May, được nghe nàng kể lể hay nói những điều gì. Thật vô lý, dại sao mà dại, không còn chỗ ký tên.

Tưởng Rằng Quên...! – Giận...! / Thủy Điền



NT Thủy Điền
 

TƯỞNG RẰNG QUÊN

Nên tôi chẳng thèm nghe chuông rền
Thân đau, buồn, mõi mòn năm tháng
Nhìn thấy em bên thềm….. choáng váng
Lòng bàng hoàng như một giấc mơ

Rằng ! Hỡi ơi. Ai biết chữ ngờ
Tưởng người quên, mà vẫn không quên
Tưởng tình xưa giờ đã lặng yên
Nhưng bỗng chốc chuyện đời đổi ngược

Nhưng Người Ơi

Còn gì đâu những chiều cùng bước
Còn gì đâu giọng hát nồng nàn
Còn gì đâu hình dáng dịu dàng
Còn gì đâu màu tím thân thương

Còn lại chăng thành phố mưa buồn
Còn lại chăng thân xác gầy còm
Còn lại chăng ngày tháng héo hon
Còn lại chăng một trời trống vắng

Tưởng là quên, năm tháng trái ngang
Tưởng rằng quên dĩ vãng, tiềm tàng
Nhưng không ngờ ! Người vẫn nặng mang
Những ân tình bao ngày xưa cũ.

09-09-2018