Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

HOÀNG GIÁP PHẠM VĂN NGHỊ


Đền thờ Phạm Văn Nghị - Nam Định

                                                                                                                                                                                                        
          Phạm Văn Nghị tự là Nghĩa Trai (1805 - 1880), quê làng Tam Đăng, tổng An Trung, huyện Đại An, phủ Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định (nay thuộc thôn Tam Quang, xã Yên Thắng, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định).
          Xuất thân trong một gia đình thanh bạch nghèo, trọng chữ nghĩa, cha đỗ nhị trường và làm thày đồ làng, mẹ làm ruộng tần tảo nuôi cả gia đình, Phạm Văn Nghị được đi học từ khi lên 8 tuổi, đỗ Tú tài khoa Ất Dậu (1825), đỗ Cử nhân khoa Đinh Dậu (1837), đỗ Đệ nhị giáp Tiến sĩ xuất thân (Hoàng giáp) khoa Mậu Tuất niên hiệu Minh Mệnh 19 (1838). Sau khi đỗ Hoàng giáp, ông được bổ chức Hàn lâm viện Tu soạn, rồi lần lượt giữ các chức: quyền Tri phủ Lý Nhân, thăng Hàn lâm viện Thị độc sung Sử quán Biên tu, Đốc học Nam Định, Thương biện tỉnh vụ, thăng Hàn lâm Học sĩ, phụ trách Dinh điền sứ. Năm 70 tuổi, ông về nghỉ tại động Liên Hoa (Ninh Bình) cho đến khi mất.       
   

THU SANG – CHIỀU TÍM – TUỔI TRĂNG TRÒN – MỘT KHOẢNG LÊNH ĐÊNH – BÓNG LAM CHIỀU – THỜI PHƯỢNG ĐỎ / Chùm thơ Lệ Hoa Trần



 
Nhà thơ Lệ Hoa Trần

Thu Sang

Trời sang thu, giao mùa, mưa lác đác
Cây phượng tàn heo hắt đứng chơ vơ
Bao ước mơ cũng biến dần- tan vỡ
Tuổi học trò khoảnh khắc vội đi qua

Trời vào thu, rét lạnh, gió là đà
Từng chiếc lá rơi... rơi như nước mắt
Ngồi bên ghế nhìn về phương... xa lắc
Người tôi đâu? Biền biệt chốn xa mờ

Ngồi một mình thầm lặng. Nỗi ước mơ
Bao ký ức dâng trào trong cuộc sống
Cứ khao khát, nhưng chỉ là giấc mộng
Thương phận mình, thương cánh phượng vào thu

Mình cô đơn chìm dưới áng sương mù
Đang che lấp một màu quanh lá úa.

18-08-2017


Hoa Nào cho Em / Thủy Điền



           
Nhà văn Thủy Điền
           Buổi cơm chiều vừa xong, bước sang dùng trà nóng theo thói quen của người Thổ Nhĩ Kỳ. Bà Selma quây sang hỏi chồng:
          - Nầy mình! Sao dạo nầy mỗi sáng Chúa nhật chúng ta đi dạo mình hay nhấn chuông rủ bà Uruga theo cùng vậy mình.
          - Có gì đâu, thấy mụ không có chồng, cô đơn cứ thui thủi ở nhà một mình, buồn, nên rủ theo đi dạo cho vui. Thế mà mình cũng hỏi? Mình ghen à?
          - Tôi không ghen, chỉ thấy lạ thì hỏi vậy.
          - Kể từ hôm nay tôi không muốn nghe mình hỏi những câu vớ vẩn ấy nữa nghe chưa.
          - Vâng.

CHẲNG BIẾT VÌ SAO – THỜI TAO LOẠN – THU BUỒN – ÁNH ĐÊM – THẾ LÀ HẾT / Chùm thơ Thủy Điền


Nhà thơ Thủy Điền



Chẳng Biết Vì Sao

Em hỏi anh? Mùa nào xinh đẹp nhất
Chắc chắn rồi, mùa phượng đỏ trên sân
Mùa yêu thương của lứa tuổi trăng rằm
Mùa thương nhớ, nhớ thương, mùa kỷ niệm

Anh hỏi em? Mùa nào mùa lưu luyến
Em bảo rằng, mùa lá đổ vàng thu
Mùa bên nhau đi dưới áng sương mù
Vai ướt đẩm, nhưng lòng em thấy ấm

Anh anh hỡi! Sao mình luôn đen, trắng
Kẻ phượng hồng, người thích lá vàng rơi
Kể thích đi kề cận, nắm tay người
Người đơn lẻ một mình ghi nhật ký

Nhưng không biết cả phần tư thế kỷ
Vẫn trọn tình, yêu mến, sống bên nhau
Ngày và đêm chỉ nghe tiếng ngọt ngào
Tình hạnh phút lấp dùi lời cay đắng.

18-08-2017

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

“POST – HỒ CHÍ MINH” VÀ THƯ GỬI TỔNG BÍ THƯ CỦA NHÀ THƠ HẢI NHƯ




 
Trần Mỹ Giống và nhà thơ Hải Như



          Tranmygiong.blogspots.com:

          Nhà thơ Hải Như tên thật là Vũ Như Hải, quê tỉnh Nam Định. Ông tham gia cách mạng trước năm 1945 trong Hội truyền bá quốc ngữ ở Hà Nội. Năm 1946, ông vào quân đội, tham gia lớp đào tạo báo chí cách mạng đầu tiên mang tên Huỳnh Thúc Kháng ở chiến khu Việt Bắc. Sau đó, ông lần lượt công tác ở các báo Sông Lô, Vệ quốc quân, Cứu quốc và báo Giác Ngộ rồi chuyển sang chuyên viết thơ. Ông là nhà thơ thuộc thế hệ đầu của cách mạng. Ông nổi tiếng về những bài thơ đề tài Hồ Chí Minh với cách thể hiện riêng không lẫn với nhà thơ nào.

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

PHẢI NGANG XỨNG TẦM – MONG CHA – MẸ TÔI - ĐẤT NƯỚC ĐỔI ĐỜI: Chùm thơ Vũ Mạnh Đoan


Tác giả Vũ Mạnh Đoan

 PHẢI NGANG XỨNG TẦM

(Tặng các vị cán bộ, công chức các cấp)

Tòa ngang dãy dọc to uỳnh
công sở hoành tráng dân mình dựng xây
cán bộ, công chức ngồi đây
trăm công ngàn việc ngày ngày phải lo

Việc nhỏ cho đến việc to
vì dân phục vụ phải cho chu toàn
đừng để dân trách, dân than
làm dân vạn đại, làm quan nhất thời

Ngã ba ngã bảy đường đời
làm sao đừng để kẻ cười người chê
mai sau đủ tuổi nghỉ, về 
dễ dàng hòa nhập với quê, với làng

Công sở vừa đẹp vừa sang
người ngồi trong ấy phải ngang xứng tầm


Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

NHÀ VĂN LẠI NGỌC MẠNH YÊU CẦU BAN LÃNH ĐẠO HỘI VHNT NAM ĐỊNH PHẢI THỰC HIỆN NGHIÊM SỰ CHỈ ĐẠO CỦA TỈNH


Nhà văn Lại Ngọc Mạnh

                    Đến giờ phút này có thể khẳng định đại hội VHNT tỉnh đã không được tiến hành đúng chỉ đạo của tỉnh. Nếu tạm hoãn đại hội để giải quyết dứt điểm những sai phạm về kinh tế như blogTMG đã phản ảnh thì cũng là điều cần phải làm. 

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

ĐƯỜNG THI – CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (Kì 15) / Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ


 
TS Nguyễn Ngọc Kiên


          NHÀ THƠ ĐỖ MỤC
          Đỗ Mục 杜牧 (803-853) tự Mục Chi 牧之, hiệu Phàn Xuyên 樊川, người Vạn Niên, quận Kinh Triệu (nay là Trường An, tỉnh Thiểm Tây). Ông nội Đỗ Hựu vừa là một tể tướng giỏi về lý tài, vừa là một sử gia biên soạn sách Thông điển. Anh là Đỗ Sùng, phò mã, làm đến tiết độ sứ, rồi tể tướng. Đỗ Mục có dáng dấp thanh tú, tính thích ca nhạc, ưa phóng tong, còn nhỏ đã nổi tiếng văn tài. Khi mới lên kinh sư, được Thái học bác sĩ Ngô Vũ Lăng đưa thư văn đến cho quan chủ khảo là thị lang Thôi Uyển xem. Thôi rất kinh ngạc về bài A Phòng cung phú. Năm 828, hai mươi sáu tuổi, ông đỗ tiến sĩ, lại đỗ luôn khoa chế sách Hiền lương phương chính, được bổ chức hiệu thư lang ở Sùng văn quán, rồi ra làm đoàn luyện tuần phủ tại Giang Tây, sau đó đến Hoài Nam làm thơ ký cho tiết độ sứ Ngưu Tăng Nhụ, lại đổi về làm giám sát ngự sử tại Lạc Dương. Năm 835, ông đi chơi Hồ Châu, rồi cứ bị đổi làm thứ sử hết nơi này đến nơi khác (Hoàng Châu, Từ Châu, Mục Châu). Năm 849, ông nhờ một người bạn làm tướng quốc xin cho về thái thú Hồ Châu, sau đổi khảo công lang trung tri chế cáo, và cuối cùng làm Trung thư xá nhân. Tác phẩm có Phàn Xuyên thi tập (20 quyển), chú giải Tôn Vũ binh pháp (13 thiên, do Tào Tháo soạn).
                                                       (Theo thivien.net)


TÌNH ĐẾN BÊN TA – NÀNG THƠ – NHỚ CHÀNG HỌA SĨ – TIẾNG CHUÔNG BUỒN – KỶ NIỆM THỜI MỰC TÍM – TÌNH NHƯ GIÓ TRĂNG / Chùm thơ Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lệ Hoa Trần


Tình Đến Bên Ta

Thu về ra trước sân
Xoè tay em đón lấy 
Chiếc lá vàng bay bay
Như thư chàng vừa đến

Miệng cười khoe sắc, duyên
Tay cầm chiếc lá vàng
Ngỡ như bức thư mang
Mối tình anh trao tặng

Ôi ! Vui, vui mừng lắm
Tình đã đến kề gần
Lời hứa hẹn trăm năm
Đã bao thu chờ đợi

Nay bổng dưng đã tới
Nơi trước ngõ sân nhà
Ập vào trái tim ta
Lửa tình dâng cao vút.

11-08-2017

Nhìn Người, Mà Nhớ Chuyện Ta / Thủy Điền




Nhà văn Thủy Điền
          Cả tháng nay, ngày nào cũng thế. Đúng 17 giờ 00 chiều, khi bước ra khỏi cổng là tôi cũng đều thấy cô Ysin ngồi bẹp dưới nền gạch như ăn vạ trước cửa chánh của Tổng Cục Địa Chất để chờ anh chàng Qian. Bỗng dưng tôi nhớ lại cách đây bốn mươi năm hoàn cảnh tôi cũng thế. Nhưng tôi và Ysin khác nhau ở chỗ nàng là con gái đang đợi chàng còn tôi là chàng con trai chận đầu, chận ngõ nàng con gái. Nói chung thì cả hai đều có mục đích là muốn cùng  người mình yêu đi suốt đoạn đường về.

NGÀY EM HAI MƯƠI TUỔI – TÌNH CỜ… TÌNH CỜ… - MỘNG VÀNG – BIẾT MÀ VẪN LÀM - TÔI RU EM – TÌNH GIÀ – MỘT NGƯỜI MÀ TÔI KHÔNG QUEN – KHI HOÀNG HÔN KHÉP LẠI / Chùm thơ Thủy Điền


 
Nhà thơ Thủy Điền


 
Ngày Em Hai Mươi Tuổi

 Ngày em hai mươi tưổi
Lòng tôi dâng nỗi sợ
Em như hoa hé nở
Đây, đó vờn lả lơi

Tôi muốn làm Bướm gọi
Ấp ủ trọn vào lòng
Giấu che từng khoảng trống
Để hoa mãi xanh tươi

Năm em tròn đôi mươi
Thả chân bước vào đời
Như chim vừa xa tổ
Đứng giữa trời chơi vơi

Tôi thèm làm tấm gởi
Theo gót cánh chim trời
Bay xa đi khắp nẻo
Dù tận cuối chân trời.

12-08-2017

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

SAO VỘI BẤY, BÁC THUẬN ƠI! / Trần Mỹ Giống


Nhà văn Trần Huy Thuận


          Sáng ngày 8 – 9 – 2013, tôi đang dự cuộc họp của Cựu chiến binh bảo vệ thành cổ Quang Trị thì nhà văn Hoàng Ngọc Trúc điện thoại: “Hình như bác Thuận mất rồi hay sao ấy. Tôi nghe có tiếng kèn trống từ khu ở của bác Thuận. Mắt tôi sưng húp không đi được.” Tôi không tin, nói: “Không đâu! Vừa mới tuần trước bác Thuận gọi điện nói chuyện với em hơn chục phút cơ mà! Bác hỏi lại cho rõ, có gì điện cho em”. Cuộc họp của chúng tôi phải lui lại đến gần trưa mới tiến hành được vì trời mưa như trút nước, không nghe được tiếng người nói. Trưa, tôi nhận hai cú điện, một của bác Trúc, một của bác Vũ Đình Phàm – bạn đồng môn của bác Thuận và cũng là cộng tác viên tích cực của blog Trần Mỹ Giống, báo tin chính thức bác Thuận mất. Tôi bàng hoàng, gọi điện báo cho họa sĩ Đặng Văn Nam, nghệ sĩ Trần Chính Nghĩa, nhà thơ Chu Đình An là những văn nghệ sĩ thân thiết với bác Thuận, tập trung ở nhà bác Hoàng Ngọc Trúc, cùng sang viếng bác Thuận.
          Nhìn di ảnh bác Thuận, tôi bồi hồi nhớ những kỷ niệm về bác, những hình ảnh cứ hiện lên trong đầu, không thứ tự…

                                      *

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

BÙA YÊU / Thơ Đặng Xuân Xuyến






- Với N.T.Y -

Bùa chẳng ném vào tôi
Lại cứ nhằm quăng vào người đấy
Cả đời người ta nợ đậy
Luyện xong bùa rồi mắc khổ thôi...
  

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

BAN LÃNH ĐẠO HỘI VHNT NAM ĐỊNH CỐ TÌNH THAM NHŨNG QUYỀN LỰC ĐẾN BAO GIỜ?

Nhà văn Lại Ngọc Mạnh
            BlogTMG: Đại hội Hội VHNT Nam Định đã quá nhiệm kỳ gần một năm, tỉnh đã chỉ đạo phải đại hội chậm nhất là 15-8-2017, nhưng đến nay hội viên vẫn chưa nhận được bất kỳ văn bản gì liên quan đến việc tổ chức Đại hội. Chắc chắn đại hội sẽ không thể diễn ra đúng thời gian quy định của tỉnh. Việc cố tình kéo dài thời gian nắm giữ chức tước của Ban lãnh đạo chính là sự tham nhũng quyền lực tệ hại mà nhiều hội viên phản đối. 

PHÚ ĐẮC CỔ NGUYÊN THẢO TỐNG BIỆT / Thơ: Bạch Cư Dị ; Trần Mỹ Giống dịch thơ





賦得古原草送別                          
          ()                                                  
白居易                                                                                           
离离原上草,                                 
一歲一枯榮。                                 
野火燒不盡,                                 
春風吹又生。                                 
遠芳侵古道,                                 
晴翠接荒城。                                 
又送王孫去,                                 
萋萋滿別情。


Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

ĐƯỜNG THI – CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (Kì 14) / Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ


TS Nguyễn Ngọc Kiên



          NHÀ THƠ LIỄU TRUNG DUNG - 柳中庸
          Liễu Trung Dung 柳中庸 tên Đạm , sống vào đời Đường, người Hà Đông (nay thuộc huyện Vĩnh Tế, tỉnh Sơn Tây), thuộc họ Tông Nguyên 宗元.

  - 柳中庸

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

LỆ BUỒN TRONG ĐÊM – DƯỜNG NHƯ – CHỚM THU – KHÓC MẸ / Chùm thơ Thủy Điền




Nhà thơ Thủy Điền
Lệ Buồn Trong Đêm

Sao cơn mưa không dứt
Cứ lách tách bên thềm
Sao không vươn ánh nắng
Cho ngày xinh dậy thêm

Sao em tôi mãi khóc
Thao thức suốt canh trường
Hãy cười lên đi nhé
Cho tình còn dễ thương

Anh đi xa ngàn dặm
Biền biệt chốn sơn khê
Phố buồn em cô lẻ
Hỏi? Lệ nào không rơi.

05- 08-2017

ĐỔI CHAI / Thủy Điền




Nhà văn Thủy Điền
          Nó đang ngồi trên thềm ba nhà, tay cầm hai bịch kẹo, miệng nhai lia lịa, không thèm nhìn ai.
          Mẹ nó đi lễ nhà thờ về đến, thấy nó đang bận rộn với bịch kẹo. Hỏi:
          - Marc ! Kẹo ở đâu mầy ăn và có cả hai bịch thế?
- Con vừa mua ở Kios (Quán cóc) gần bên.
          - Tiền đâu mầy mua?
- Con vừa đổi 10 cái chai mũ không mẹ để trong nhà bếp (Ở Đức mỗi chai nước uống phải thế chân 0,25 €).
          - Hôm nay Chúa nhật, ai đổi cho mầy. Con nói láo với mẹ phải không? Mà ai đổi cho con chứ?
          - Ông Nội.

GIỌT LỆ BUỒN – NGƯỜI VỀ - BÓNG MỜ - CHIẾC ẢNH CŨ – MẤT RỒI CHÚT KỶ NIỆM XƯA – NHỚ TUỔI HỌC TRÒ / Chùm thơ Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lệ Hoa Trần
 

Giọt Lệ Buồn

Ngày lấy nhau anh bảo
Sẽ bên em trăm năm
Giờ lấy rồi mới thắm
Chỉ được một phần trăm (1%)

Anh đi xa thăm thẳm
Biền biệt với núi rừng
Em phố buồn lặng lẽ
Lệ u buồn rưng rưng.

05-08-2017

NƠI BẾN SÔNG XƯA / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền



          Còn độ khoảng hơn ba chục mét nữa là đò sẽ đến bờ. Trên bến lố nhố năm ba nàng con gái, tiếng lanh lảnh, giơ tay phất phất như chào đón và cất  tiếng “Anh Điền em nè “. Tôi đoán chắc là giọng con Thủy chớ không còn ai vô đây và vẫy tay chào lại.

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

HỌ TRẦN VỐN GỐC HỌ DƯƠNG?



          Trần Mỹ Giống

          Trong khi sưu tầm tài liệu để biên soạn cuốn “1000 năm Thăng Long – Hà Nội, Thiên Trường - Nam Định: Thơ” do Hội Nhà văn xuất bản năm 2010, chúng tôi phát hiện bài thơ của Đỗ Hựu có nội dung nói về lễ khai ấn đền Trần, phần chú thích nói rõ về gốc họ Trần.

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

CHÙA THÁP PHỔ MINH – TƯỢNG ĐÀI HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG – CỬA THIỀN – ĐI LỄ CHÙA – VỀ NGUYỆT DU CUNG / Vũ Huy Tâm


Nhà thơ Vũ Huy Tâm

CHÙA THÁP PHỔ MINH

Ngọn tháp Phổ Minh giữa chốn này
Vua Trần sá lỵ có ai hay
Non sông Đại Việt trời nghiêng ngả
Bờ cõi Kinh thành đất chuyển lay
Tướng sĩ vua tôi đi đánh giặc
Tớ thầy phương Bắc đã tan thây
Thượng hoàng cởi áo nhường ngôi báu
Thiền phái Trúc Lâm chắp cánh bay.


ĐƯỜNG THI – CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (Kì 13) / Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ



Nhà thơ Đỗ Phủ
          Đỗ Phủ 杜甫 (Thịnh Đường)

          Cuộc đời thăng trầm của một thi thánh
          Đỗ Phủ
杜甫 (712-770) tự Tử Mỹ 子美, hiệu Thảo đường 草堂, Thiếu Lăng dã lão 少陵野老, người đời sau gọi là Đỗ Thiếu Lăng, Đỗ Lăng tẩu, Đỗ công bộ hay còn gọi là Lão Đỗ để phân biệt với Tiểu Đỗ là Đỗ Mục. Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình quan lại lâu đời ở huyện Củng, nay thuộc tỉnh Hà Nam. Ông nội là Đỗ Thẩm Ngôn, một nhà thơ nổi tiếng thời Sơ Đường. Cha là Đỗ Nhàn, có làm quan.
          Thời niên thiếu tính từ năm 712 khi ông mới chào đời cho đến năm 746 kết thúc đợt ngao du lần thứ ba, với khoảng thời gian 35 năm, Đỗ Phủ sống giữa thời kỳ phồn vinh của xã hội phong kiến thời Đường. Công việc chính của ông lúc này là làm thơ, ngao du sơn thuỷ. Với trí thông minh hơn người, Đỗ Phủ bắt đầu sáng tác thơ ca vào lúc bẩy tuổi. Tài cộng với sự cần cù…

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

GÁ TÌNH / Đặng Xuân Xuyến








Rồi em cũng phải gả chồng
Rồi tôi cũng phải làm chồng người ta
Thôi thì hai bảy mười ba
Bữa nào trời đẹp tôi qua bỏ trầu.

CHỐNG THAM NHŨNG KHÔNG CHỈ RIÊNG AI / Trần Thị Nhật Tân

Nhà văn Trần Thị Nhật Tân



         
            CHỐNG THAM NHŨNG KHÔNG CHỈ RIÊNG AI 

          Tổng Bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng luôn nhắc nhở cán bộ, đảng viên, toàn dân chống tham nhũng, “tự chuyển biến, tự chuyển hóa, lợi ích nhóm” v.v…

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

BIỂN SẦM SƠN – TRÀNG AN NINH BÌNH / Trần Đăng Tính


Nhà thơ Trần Đăng Tính

BIỂN SẦM SƠN

Biển mờ sương
Giao hòa âm dương
Tang tảng…
Chân trời rạng sáng
Mây hồng bồng bềnh lênh loang
Mặt trời nhô lên mặt biển
Rực rỡ… Bình minh…

Biển xanh mênh mông
Gió lồng lộng đến
Sóng dạt dào, dập dờn trên biển
Sóng miên man ào ạt xô bờ
Người đắp cát nhởn nhơ
Người nô đùa, nhảy sóng
Say mê, háo hức, nức lòng…
Bọt nước tung trắng xóa
Tôi đằm mình cho nước mơn da
Đắm chìm trong xanh thẳm biển bao la…