Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

XÃ XUÂN TRUNG (HUYỆN XUÂN TRƯỜNG, TỈNH NAM ĐỊNH) TỔ CHỨC LỄ CẦU SIÊU TRI ÂN LIỆT SĨ…






          Đảng, chính quyền nhân dân xã Xuân Trung, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định tổ chức Lễ cầu siêu tri ân liệt sĩ tại Nghĩa trang liệt sĩ xã Xuân Trung từ ngày 24 đến ngày 26/7/2017 do chính quyền, nhân dân, tăng ni Phật tử thực hiện.

CẤM ĐỔ RÁC Ở ĐÂY : Truyện mini của Vương Mông ; Nguyễn Ngọc Kiên dịch từ nguyên văn tiếng Trung Quốc



 
Nhà văn Vương Mông

          Địa phương A và địa phương B triển khai cuộc thi vệ sinh; đặc biệt là khâu quét dọn rác. Cư dân của hai địa phương tốn  rất nhiều công sức. Ngày kiểm tra vệ sinh, hai địa phương không có một hạt bụi. Cờ đỏ tung bay phấp phới.

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

ĐƯỜNG THI – CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (Kì 11) / Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ


TS Nguyễn Ngọc Kiên
 
 

NHÀ THƠ VƯƠNG BỘT

Vương Bột 王勃 (649-675) tự Tử An 子安, người đất Long Môn. Sáu tuổi đã biết làm văn. Mười sáu, mười bảy tuổi nổi danh hạ bút nên vần.
Vương có thói quen, mỗi khi làm văn, mài mực sửa soạn nghiên bút rồi nằm đắp chăn ngủ. Khi tỉnh dậy, cầm ngay bút viết. Vương nổi tiếng là một thi sĩ cao danh thời Sơ Đường (618-713).
Khoảng 675-676, lúc 27-28 tuổi, Vương Bột bị đắm thuyền, chết đuối ở biển Nam Hải trên đường sang Giao Chỉ thăm cha.

 


Lời hẹn tháng Tư / Đặng Xuân Xuyến







        - Tặng 1 “người dưng” trùng tên với Phượng -

Tháng Tư qua lâu rồi 
Người dưng chưa trở lại
Phượng rực trời 
Cháy rụi nắng chiều qua.

Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

Căn Nhà Cuối Bãi / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền

   Gần hai năm nay, khi ông bà Robert đột ngột qua đời, căn nhà bổng nhiên bị bỏ hoang, trống vắng, cây lác mọc um tùm, không lối vào. Thật là hoang uổng.
       Ông bà Robert là một thương gia giàu có, trước đây mười năm, khi chuẩn bị về nghỉ hưu, ông bà đã chọn mua miếng đất gần cuối bãi và xây một căn nhà lộng lẫy để hưởng già cùng hai người con trai. Khi căn nhà được xây xong, chiều cuối tuần hay những ngày lễ nào họ cũng thường đưa gia đình đến đây để hưởng những làn gió mát, trong sạch một cách đều đặn như đi nghỉ hè. Sau đúng mười năm như dự định họ bán tất cả những cơ sở cố định và dọn hẳn về cuối bãi nầy để ở. Cuộc sống họ rất hạnh phúc và an nhàn với những ngày còn lại.

Bỏ lại sau lưng – Ngày tựu trường – Nỗi buồn trong đêm đen – Bóng quê / Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lệ Hoa Trần



Bỏ Lại Sau Lưng

Ngày anh đi, mưa nhiều, chiều tháng bảy
Trời u buồn, đường vắng, lạnh tái tê
Đứng trông theo mà dòng lệ dầm dề
Xem như đã mất rồi, người…tất cả

Ngày anh đi xung quanh dường qụy ngã
Không gian nào ngăn nỗi  được bước chân
Chính người thân mà chẳng chút ân cần
Thì vạn vật xá gì trong phút cuối

Ngày anh đi bùi ngùi lòng tiếc nuối
Thương những ngày tháng cũ đã đi qua
Nhưng người đi phế mặc kẻ quê nhà
Đành bỏ lại sau lưng “Trời kỷ niệm “

Ôi ! Tiếc quá cuộc đời sao phù phiếm ?
Biến tình yêu thành những vết thương lòng.

Lệ Hoa Trần

16-07-2017

Người Tình Trong Ngắn Ngủi / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền

    Sau đêm ân ái, nàng chợt nghĩ ra mình không thể tiếp tục với Dieter được nữa, phải chấm dứt ngay là biện pháp tốt nhất. Bởi, chàng đã có cô con gái riêng cùng Ela. Dù quyết định hơi sớm và có vẻ ích kỹ, nhưng sẽ tránh được những phiền phức về sau.

      Giữa khuya, đêm dạ hội cuối tuần trở nên ồn ào hơn, Karin nhìn thấy một người đàn ông lạ đang ngồi gục đầu bên chai rượu, trông có vẻ buồn thảm và sầu đời lắm. Đang nhẩy với người bạn gái, nàng xin lỗi, rồi bỏ ngang và tìm đến người đàn ông lạ, làm quen. Hai ly rượu được rót đầy, tâm sự đến suốt gần hai tiếng đồng hồ. Họ dường như đồng cảm và kể cho nhau nghe tất cả về mình. Đêm dần sáng- dần sáng, rượu cũng cạn dần, tay liền tay dìu nhau lên chiếc Taxi và phóng thẳng về nhà chàng. Trong giây phút quây cuồng theo men rượu và tình yêu, nàng chẳng nghĩ gì ngoài chuyện ái ân. Chàng cũng thế và xem như nàng là vị cứu tinh khi cuộc đời đang lỡ bước.

Dấu Thời Gian - Cuộc Đời Vội Vả - Những Giấc Mơ - Còn Vương Nỗi Sầu / Thủy Điền




Dấu Thời Gian
Nhà thơ Thủy Điền

Dấu thời gian
Như những dòng tim đập
Lúc cao dâng
Lúc thì hạ thấp
Không thẳng, bằng
Như như mặt hồ, sông

Ngày yêu em
Tưởng chừng là giấc mộng
Sẽ êm đềm
Và, hạnh phúc dài lâu
Có ngờ đâu
Vừa mới bước qua cầu
Em một ngả, còn anh một ngả

Đứng chơ vơ giữa trời nghe buồn quá
Như Nai vàng lạc mẹ chốn rừng hoang
Dấu thời gian cứ ngỡ giấc mộng vàng
Nhưng chỉ đọng, xa xa màu đen thẩm.

14-07-2017

CHÚNG TA LÀ ĐỒNG LOẠI : Truyện ngụ ngôn của nhà văn Vương Mông ; (Nguyễn Ngọc Kiên dịch từ nguyên bản tiếng Trung Quốc)


Nhà văn Vương Mông

Một buổi tối, chim sơn ca đang hót, rắn hướng về phía sơn ca đọc một bài luận văn, luận chứng là rắn này là đồng loại của sơn ca.
Luận  văn nói rằng, nó là trứng của rắn, nguyên là cùng với trứng sơn ca đẻ ra; điều đó cũng có nghĩa là, chúng là đồng hương. Lúc đó, chúng là noãn bào do cùng tiếp thu ánh sáng mặt trời mà nở ra. Nói như vậy, có nghĩa là chúng cùng tổ tiên. Thứ ba, chúng cùng thích hót vào ban đêm và tiếng hót (theo quan điểm của rắn) là tưởng tượng ra. Thứ tư, chúng đều thích hoạt động trong vườn hoa. Thứ năm chúng đều không thích mùa đông và băng tuyết. Thứ sáu, chúng đều thích hoa hồng. Điều đó đủ để chứng minh, chúng có nhiều điểm chung… cùng chí hướng. Thứ bảy….

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

TÌNH TRONG “CƯỠNG XUÂN” - TẬP THƠ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN / Châu Thạch


Châu Thạch

          Có lẽ không ai cầm tập thơ “Cưỡng Xuân” của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến mà không có một chút hoang mang với tên của tập thơ... Một người bạn thơ nói với tôi: “Cưỡng Xuân” là khống chế mùa xuân, nghĩa là hoặc làm cho xuân đến sớm, hoặc làm cho xuân quay lại. Với tuổi đời của Đặng Xuân Xuyến hiện nay, cưỡng xuân tức là làm cho xuân đã đi qua quay trở lại. Riêng tôi, tôi cũng lấy cái chủ quan của mình để hiểu được phần nào ý nghĩa của hai từ “Cưỡng Xuân” khi đọc được hai bài thơ trong tập thơ này.
Bài thơ thứ nhất có đầu đề là “Cưỡng” như sau:
“Rỉ rắc mưa
Rét ngọt trở mùa
Em vê tròn ném tôi vào cơn lốc

Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017

Khát vọng hòa bình trong thơ Hải Như / Trần Mỹ Giống



Nhà thơ Hải Như và Trần Mỹ Giống



           Hơn ai hết, người lính mong muốn trên đời không còn cảnh những người vợ chờ chống như nàng Tô Thị. Họ hiểu, trân trọng tư tưởng và góc nhìn khác thường, chân thực về chiến tranh của nhà thơ Hải Như.

                             "Nàng Tô Thị không còn cầu chúc hành tinh"
                                                                   (Thơ Hải Như)

          Tượng nàng Tô Thị từ lâu đã trở thành biểu tượng người vợ lính chờ chồng mòn mỏi đến hóa đá. Ngày 27-7-1991, tượng nàng Tô Thị bị kẻ xấu phá đổ để lấy đá nung vôi. Dư luận quần chúng bất bình, xôn xao, báo chí thi nhau lên án Sở Văn hóa-Thông tin tỉnh Lạng Sơn đã thiếu trách nhiệm trong việc quản lý, bảo vệ tượng nàng Tô Thị.

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

XƯỚNG HỌA THƠ ĐƯỜNG LUẬT tháng 7/2017 / Văn Cường và bạn thơ



Nhà thơ Văn Cường

Bài xướng của Kim Dung (Trúc Chi)
(CLB Thơ Nguyễn Trãi - Nhuệ Giang)

XUÂN NHỚ BẠN XA
(Chiết cú, vĩ ngũ ngôn cách)

Xuân đến lòng nhung nhớ bạn xa
Dẫu thăm đâu cũng có nơi nhà
Cửa cài, then đóng, người đi vắng
Ngõ quạnh, vườn thưa, cảnh nhạt hoa
Còn đấy hồ xây bên liễu rủ
Đâu rồi xướng họa mình cùng ta
Tưởng rằng gặp gỡ vui đầm ấm
Tia nắng mới bừng, sương đã sa.

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

SÁNG MỖI VẦN THƠ TỎ NÉT NGƯỜI / Phạm Ngọc Khảnh



(Đọc tập “Chân sóng ngọn nguồn” thơ Phạm Trọng Thanh - NXB Hội nhà văn tháng giêng 2015)
                                                                         
Pham Ngọc Khảnh
        Đây là tập thơ thứ 8, sau 22 năm đèn sách nối vần của nhà thơ Phạm Trọng Thanh.
        Bốn mươi sáu bài trong tập thơ “ Chân sóng ngọn nguồn”  mỏng mảnh chưa đầy trăm trang. Diễn tả đủ cả tình cảm con người, phong sương, cây cỏ... nhưng đầy đặn nhất, ấn tượng nhất là nói về tình người, tình bạn bằng những đồng điệu câu thơ. Quả vậy riêng mảng này đã đề tặng, khắc họa tới 20 chân dung thi sĩ, ấy là chưa kể không ít những bài khác tuy không nói rõ họ danh nhưng cũng phảng phất bóng ai rồi.Ở đây, không tiện thống kê từng người, từng bài, chỉ xin đụng đến những mạch huyệtt, mang tính dẫn chứng để chúng ta cùng suy nghĩ mà thôi.

NHÌN LÁ VÀNG RƠI – MÙA THU PHƯƠNG TÂY – THÌ THẦM CÙNG TRĂNG – NỬA ĐÊM / Lệ Hoa Trần

Nhà thơ Lệ Hoa Trần



Nhìn Lá Vàng Rơi

Tôi yêu anh bằng những mùa xuân
Hoa thật đẹp, Bướm, Ong nhiều sắc
Dâng mật ngọt, hương nồng ngây ngất
Chẳng còn gì ngoài cái mình không

Mông được anh trao lại mặn nồng
Nhưng chỉ nhận toàn thu lá úa
Nhìn gió, mưa mà lòng chan chứa
Tủi thân mình sao mãi đơn côi

Anh có biết, tôi đang trông đợi
Mùa xuân về để nhớ người xưa
Anh có thấu tôi đang lệ ứa
Khi đứng nhìn chiếc lá vàng rơi.

10-07-2017


Người Ăn Mày Tiến Bộ / Thủy Điền

Nhà văn Thủy Điền



      Trước tháng tư năm 1975. Không phải riêng tôi, mọi người ai cũng thế. Nếu có dịp đi từ lục tỉnh lên Sài gòn- Chợ lớn và ngược lại đều cũng phải đi ngang qua cầu Bến lức. Chắc hẳn vẫn còn trong tâm trí hình ảnh, tiếng hát, tiếng đàn của cha con người hát dạo ven đường.

NHỮNG NGÀY CÒN LẠI – MÙA XUÂN KHOE SẮC – ĐÔI TIM SẦU – CÙNG VỀ QUÊ ANH NHÉ / Thủy Điền

Nhà thơ Thủy Điền

              


Những Ngày Còn Lại

Sáng tựa trước hàng ba
Tay cầm điếu thuốc lá   
Miệng hớp nước trà ngon
Ngồi lắng tiếng chim ca

Trưa nghe tiếng bà nhà
Cơm trưa đà có sẵn
Vừa xơi, vừa tâm sự
Chuyện đây, đó gần xa

Đêm nằm nghe rỉ ra
Bản nhạc vàng ngân nga
Giọng ai ngày xưa đó
Nhớ về khoảng ngày qua.
  
06-07-2017


Vài cảm nhận của Đặng Xuân Xuyến về Thơ VĂN THÙY “dị nhân”

          Nghèo mà tài không được bằng ai nên tôi chọn sách (viết và kinh doanh sách) làm nghề kiếm kế sinh nhai. Ngót nghét hai mươi năm với nghề, khi thấy nghề sách có dấu hiệu “suy thoái”, tôi quyết định bỏ nghề, “về hưu” và tìm thú tiêu khiển với facebook... Lên mạng, tôi chăm chú đọc những bài về văn hóa tín ngưỡng, về đối nhân xử thế... chứ không mặn mà với thơ, truyện vì... ngại đọc, sợ phải “động não” nhiều nên khi thi sĩ Nguyễn Đăng Hành rủ Văn Thùy “dị nhân” đến thăm nhà - ở làng Đá, Ân Thi, Hưng Yên - tôi mới biết ông là thi sĩ cùng quê, là kẻ bấy lâu được giới văn chương “phong tặng” là “dị nhân”, là “lục bát giang hồ”... Cầm mấy tập thơ ông đề tặng, tôi cám ơn cho phải phép rồi cất vào tủ sách. Đêm. Ám ảnh bởi cuộc nói chuyện của ông, tôi vùng dậy “lôi thơ” của ông ra đọc. Tôi thật sự bị thơ ông cuốn hút!

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

ĐƯỜNG THI – CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (Kì 10): Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ

TS Nguyễn Ngọc Kiên



          CAO THÍCH
          Cao Thích 高適 (702-765) tự Đạt Phu 達夫, người Thương Châu (nay là tỉnh Hà Bắc). Năm Khai Nguyên thứ 22 (đời Đường Huyền Tông), ông theo giúp Tín An Vương lên biên tái đánh giặc Khiết Đan, sau đó lại đi du ngoạn ở vùng Hà Nam. Cho đến năm 40 tuổi, Cao Thích còn lận đận, sống đời áo vải lang thang đây đó. Sau đó được người cất nhắc, thi đỗ hữu đạo quan và được lên làm quan ở Trường An. Ông được giữ chức huyện uý. Tâm tính ông không hợp với chức này, thường làm thơ than thở. Sau đó thăng Tiết độ sứ ở Hà Tây. Khi An Lộc Sơn nổi loạn, ông tắt đường đến với Huyền Tông ở Hà Trì, dâng thư nói về nguyên nhân thất bại ở cửa ải Đồng Quan được làm Gián nghị đại phu. Sau có công đánh dẹp Vĩnh Vương Lý Lân, được Đường Túc Tông thăng tước hầu ở Bột Hải.

Đọc bài thơ HƯƠNG DƯƠNG CẦM của Nguyễn Thanh Lâm


Nhà thơ Nguyễn Thanh Lâm



HƯƠNG DƯƠNG CẦM

Mưa vừa đủ cho hàng cây nhỏ giọt
Như giọt cafe trắng trong
Gió vừa đủ cho mưa rơi nghiêng
Hòa tiếng dương cầm ru trong đêm

Hà Nội đêm
Tiếng dương cầm lan xa hương
Thơm thơm mùi nhớ
Vương vương dặm tình
Nghìn mắt lá, nghìn ánh đèn đọng mưa chơm chớp
Tiếng dương cầm loang loáng ướt
Ngập ngừng rơi

Bên kia sông Hồng mưa có rơi
Tiếng dương cầm có cùng hạt mưa thấm vào lòng đất
Phia bên này năm cưa ô thao thức
Hay đang mơ giấc nhạc dương cầm


Hà Nội đêm tỏa hương dương cầm
Hương vừa đủ cho đời tự cho là đủ
Hương lan xa đến đâu tự mình thấu tỏ
Trong thế giới bao la riêng một hương mình.

NGUYỄN THANH LÂM

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

LỜI TIỄN BIỆT NHÀ THƠ HẢI NHƯ (Ngày 03/7/2017)


Nhà thơ Hải Như


          Kính thưa Hương hồn Nhà thơ Hải Như!
Kính thưa Ban tổ chức tang lễ. 
Kính thưa các cụ ông, cụ bà, các anh chị em, con cháu, họ hàng thân thiết, hai bên nội ngoại của Nhà thơ Hải Như cùng các thầy cô Trường Đại học Nguyễn Tất Thành.

MỘT… / Lê Mai

Nhà thơ Lê Mai


Một ánh mắt chơi vơi

Đủ bầm trời thương nhớ

Một nụ cười hé nở

Đủ ngỡ ngàng ban mai

Một giây chờ đợi không dài

Đủ cho mong nhớ một đời nôn nao!

Nhớ!




Lê Mai

CHIỀU MƯA NGÀY NÀO – THU TRONG LÒNG TÔI – MỘT NGÀY KHÔNG CÓ NHAU / Thủy Điền


Nhà thơ Thủy Điền
Chiều Mưa Ngày Nào

Trời
Tháng bảy
Mưa bay bay
Mưa rơi…. mưa to

Thắm ướt áo học trò
Tiếng Ve sầu xa xa vọng
Hương gần gần, hương hoa phượng đỏ
Báo hiệu hè về, hạ đến bên ta

Hoa
Và tôi
Ngày xưa ấy
Cũng mùa mưa nầy

Tay nắm chặt bàn tay
Đứng dưới tàng cây Phượng vĩ
Khe khẽ „Mình „ Hai đứa yêu nhau
Nghe tình lắm giữa chiếu mưa tháng bảy.

02-07-2017

CHIẾC LÁ VÀNG RƠI – CŨNG VÌ – NHỚ MÙA HOA THU / Lệ Hoa Trần

Nhà thơ Lệ Hoa Trần
Chiếc Lá Vàng Rơi

Ngày ấy thư sinh thuở học trò
Tao, mầy cái tuổi chẳng biết lo
Vui say bên cánh thu vàng lá
Hai đứa cùng mơ, ước hẹn hò

Thời gian nhanh quá, vừa mới đó
Bọn mình giờ mỗi kẻ, mỗi nơi
Con thơ tay bế, bồng chờ đợi
Trông chồng tựa cửa, ngóng mòn hơi

Tòn ten chiếc võng nghe buồn tủi
Đời mãi trao ta cái thiệt thòi ?
Cứ ngỡ  “Tình luôn là mộng đẹp”
Ai ngờ ! Như chiếc lá vàng rơi.

05-07-2017

Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

Đu Đủ Mõ Vịt / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền
      Gần đến giờ cúng rồi, chỉ còn một món gỏi đu đủ tép nữa là xong. Thế mà không biết con nhỏ Lan nầy nó mua tận nơi đâu mà từ sáng đến giờ chẳng thấy về. Mọi người làm bếp cứ chắc lưỡi, hít hà trông đợi.
      Xưa nay mỗi lần đình đám, việc lớn, việc nhỏ trong nhà kể cả việc đi chợ đều có mẹ lo hết, bà ít khi nhờ vả đến ai. Riêng Lan và các em chỉ biết ăn, vui chơi, đi học chớ đâu có biết gì về ba cái bếp núc và tệ hại hơn là mẹ chưa hề cho cầm giõ tự đi chợ một lần. Không phải là bà chê vụng về, bởi bà sợ người ta thấy không biết, gạt gẫm bán hàng không tốt, đắc giá. Nhưng không hiểu sao hôm nay tự dưng mẹ đưa mười đồng bảo ra chợ mua đu đủ mõ vịt. Chắc có lẽ nhà thiếu người hay bà muốn chứng minh cho những người thân và láng giềng biết rằng con gái bà cũng rành rẽ việc nội trợ lắm.

Nhớ mẹ / Đặng Xuân Xuyến


 


Lòng quặn thắt
Nhớ những chiều nắng tắt
Kẽo kẹt gánh rau mẹ vội về nhà
Dáng mẹ xiêu xiêu run rẩy chiều tà

“CHIA” (thơ Nguyễn Trọng Tạo) – Ca ngợi tinh thần vị tha đến hết mình, lấy sẻ chia làm niềm vui và điều hạnh phúc / Lê Văn Hy


          Đọc Văn nghệ Công an số ra ngày 15 tháng 6 năm 2017 tôi bắt gặp bài thơ “Chia” của nhạc sĩ, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo:
          Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng, một niềm vui, một buồn
          Tôi còn cái xác không hồn
Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai
         
          Chia cho em một đời say
Một cây xi với một cây bồ đề
          Tôi còn đâu nữa đam mê
Trời chang chang nắng tôi về héo khô

          Chia cho em một đời thơ
Một lênh đênh, một dại khờ, một tôi
          Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

Đường đi tới – Tôi và thời gian - Ầu ơ… À ơi / Trần Đăng Tính

Nhà tơ Trần Đăng Tính



ĐƯỜNG ĐI TỚI

Trần Đăng Tính

Bao niềm vui rạo rực tâm hồn
Ôi! Niềm vui sướng đến bồn chồn
“Thư em” và “Nhật ký chiến trường”
Đến, sau những đêm
                                 thiếu ngủ chập chờn

Hình tượng người cha trong “Mái nhà xưa” (thơ Hoàng Vận) / Nguyễn Mộng Nhưng

Nhà thơ Hoàng Vận


               Nhà thơ Hoàng Vận (1940 – 2/7/2017) – Hội viên Hội VHNT tỉnh Nam Định, Chủ nhiệm CLB thơ Quần Phương, một trong số cây bút văn chương xuất sắc của huyện Hải Hậu trong thời kỳ Đổi mới, vừa qua đời, hưởng thọ 78 tuổi, trong sự tiếc thương của những người thân và bầu bạn văn nghệ gần xa.
              Kỷ niệm về ông, xin mời đọc bài bình thơ Hoàng Vận của tác giả Nguyễn Mộng Nhưng.

Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

ĐƯỜNG THI – CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (Kì 9) / TS. Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ

TS Nguyễn Ngọc Kiên


          QUÁCH CHẤN
          Quách Chấn 郭震 (656-713), tự Nguyên Chấn 元振, người Quý Hương, Nguỵ Châu (nay thuộc Danh Bắc, Hà Bắc, Trung Quốc), tướng đời Đường. Năm Trường An thứ nhất (701) nhậm đô đốc Lương Châu. Năm Cảnh Linh thứ hai (711) nhậm sử bộ thượng thư, sau làm binh bộ thượng thư. Sau hai năm có công bình nội loạn hoàng thất, được phong đại quốc công. Dưới đời Huyền Tông giữ binh 20 vạn, Quách Nguyên Chấn bỗng hạ lệnh "Chiếu đến thì việc đã xong", khiến Huyền Tông nổi giận, hạ lệnh xử trảm, sau được xin nhưng lưu phóng đến Tân Châu (nay thuộc Tân Hưng, Quảng Đông), làm Nhiêu Châu tư mã, bệnh mất trên đường.

郭震