Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

LỜI VÀ LỖ / Thủy Điền



 

      Thằng Quang nó nhỏ tuổi hơn mình, nhưng nó nói đúng. Tuy, nó chưa từng trải. Và, chắc có lẽ ngày nào nó cũng tới lui, gần gũi bên mình, nó đã nhìn thấy và rút ra được những bài học kinh nghiệm trong cuộc sống.

Yêu Anh - Chốn Cung Buồn - Quên Người, Quên Cả Lời Xưa - Rồi Sẽ một Ngày Ta Bên Nhau : Chùm thơ Lệ Hoa Trần


 
Nhà thơ Lệ Hoa Trần

   Yêu Anh

Ngày đầu tiên gặp gỡ
Hai kẻ lạ, người xa
Em đứng, anh đi qua
Hành lang đông, chật rật

Thế mà sao đôi mắt
Cứ dội theo bóng người
Anh đã hút hồn tôi
Trong phút giây khoảnh khắc

Quả tim hồng dầy chặt
Bỗng dưng lại yếu mềm
Đứng vững trở ngả nghiêng
Như con thuyền gặp gió

Và, yêu anh từ đó
Ngày hai buổi đi, về
Đêm gối đầu muộn trể
Thao thức đợi ngày sang.

15-11-2017

Dậy Sóng - Chỉ Một Lần Anh Đến - Ao Ước - Ngựa Hoang - Vọng "Nghèo" : Chùm thơ Thủy Điền



 
Nhà thơ Thủy Điền

Dậy Sóng

Tôi ngu ngơ
Cứ nghĩ tình trầm lặng
Như mặt hồ
Lóng lánh dưới trăng
Như cơn mơ
Tình đẹp bên chàng

Ai mà Ngỡ !
Lắm khi là cơn sóng
Lúc nhởn nhơ
Lúc hung dữ, cuồng phong

Tôi cứ tưởng
Tình là tuyệt, mộng…
Nên dại khờ
Trao gởi, yêu đương

Để giờ đây
Mang nỗi đoạn trường
Và, nhận thấy
Tình là “Dậy sóng “

19-11-2017

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

CUỐI TUẦN XẢ XU PÁP : Đừng gọi anh là chú - Cách xưng hô: Thơ vui Hoàng Ngọc Trúc sưu tầm và biên soạn




ĐỪNG GỌI ANH LÀ CHÚ

                Đừng gọi anh là chú
                Anh không thích thế đâu
                Tuổi chúng mình cách nhau
                Mới gần ba con giáp
                Đợi hôm nào trời mát
                Thử cái ấy xem sao
                Nếu mà nó không vào
                Hãy gọi anh bằng chú.

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 11, 12, 13)



 


 
        Chương 11

        Sơn và Gã được bố trí ở chung một phòng nhỏ hơn hai chục mét vuông trong dãy tập thể những người độc thân.

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

KỶ NIỆM CỦA TÔI VỀ NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM NĂM 1990




        Ngày nhà giáo Việt Năm 1990 là một ngày đặc biệt đối với tôi. Đã gần 30 năm qua rồi mà mỗi khi nhớ lại ngày ấy, nước mắt tôi cứ trào ra.

CHUYỆN CU TỐ LÀNG TÔI / Đặng Xuân Xuyến





        Cu Tố vừa đi vừa khóc, một tay kéo quần, một tay lau nước mắt. Thật tội cho thằng bé, mới tý tuổi đầu mà phải hứng chịu quá nhiều đau khổ. Bằng tuổi nó, con nhà khác thì được học hành đến nơi đến chốn, còn nó, đang học dở cấp 2 phải bỏ học vì hoàn cảnh gia đình. Mẹ nó bỏ làng ra đi dễ đến sáu, bảy năm rồi, còn bố nó là kẻ nát rượu nhất vùng, mỗi khi quá chén lại thượng cẳng tay hạ cẳng chân, trút lên đầu nó tất cả sự hận thù về mẹ nó. Nghe đâu, mẹ nó sau một cuộc mây mưa tình ái với gã hàng xóm, nó được hình thành từ bận ấy. Không phải lão Phục - bố nó - có vấn đề về chuyện chăn gối, mà cái chính để mẹ nó ngoại tình đẻ ra nó là do hoàn cảnh ….

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

Đọc “TÌNH NHÂN ƠI” của TRẦN HẠ VI / Đặng Xuân Xuyến



 
Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến

        Đưa bài HỔN HỂN VỚI “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI lên trang blog Đặng Xuân Xuyến từ sáng 07.11.2017 nhưng sáng nay tôi mới có thời gian đọc bài thơ này. Bị ám ảnh bởi câu “Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi” của Trần Hạ Vi, tôi cứ trằn trọc, lỡ mất giấc ngủ trưa. Tôi khoái hình ảnh tươi nõn, phồn thực của “bờ môi” đầy dục tính.... nên dù đang rất đau lưng (bệnh xương khớp) cũng cố ngồi “lạch cạch” đôi dòng cảm nhận về bài thơ của nữ thi sĩ họ Trần.

Nửa Thương, Nửa Tội / Trần Thủy Điền




Nhà văn Thủy Điền


      Gần hơn tháng nay, Thất từ một con người vui vẻ, hoạt bát. Bỗng trở sang trầm lặng và uống rượu hơi nhiều.
       Năm 2010. Sau nhiều năm thất nghiệp, hắn vào làm việc tại một nhà Tàu gần nơi hắn ở. Tình cờ hắn quen Liên, một cô bạn đồng nghiệp. Liên là người đàn bà đã có chồng, hai mặt con từ Việt nam sang.

MỘT CÁCH HIỂU CÂU ĐỐI CỦA VUA TRẦN DUỆ TÔNG VÀ ĐẠI SƯ ĐÀO TOÀN BÂN / Trần Mỹ Giống


NNC Trần Mỹ Giống

 
        Đào Toàn Bân quê Kinh Bắc, định cư tại Cổ Lễ, Tây Chân (nay là thị trấn Cổ Lễ, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định), đỗ Nhị giáp Tiến sĩ thời Trần, nổi tiếng là nhà giáo có tài, từng được Chu Văn An khen là "Đại sư vô nhị"...

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 8, 9, 10)


 


                    
          Chương 8

          Sơn về đến Hà nội tầm bốn giờ chiều. Sơn xách xô ra bể vét nước tắm qua rồi thắng bộ quần áo gọi là mới được gấp cẩn thận đặt dưới chồng sách cho phẳng và ăn ly. Sơn xuống nhà thầy.

THI CA THI NHÂN: ĐẶNG XUÂN XUYẾN / Chu Vương Miện giới thiệu




Chu Vương Miện giới thiệu
*
VÀI DÒNG VỀ CHÂN DUNG TÁC GIẢ
Miệt mài viết sách và kinh doanh sách từ những năm mới tốt nghiệp Đại học, đến khi là tác giả của trên 40 đầu sách (không tính các tác phẩm anh in chung hoặc sử dụng các bút danh khác tên thật) ở nhiều thể loại, với nhiều đầu sách ăn khách, như: “Mưu lược giành chiến thắng”, “Những bước đường và thủ pháp làm giàu”, “Tiếng nói của ngôn ngữ, cử chỉ trong giao tiếp”, “Vào chùa lễ Phật - Những điều cần biết”, “Tử Vi kiến giải”, “Tử Vi vấn đáp”..., Đặng Xuân Xuyến thôi viết sách, nghỉ kinh doanh, “tập dần coi thường cái túi tiền vẫn reo vui xủng xoảng để mua lấy những cơn buồn không biết do đâu và cũng không thể dùng tiền mua được.” - (Chử Văn Long), thong dong “dạo chơi” với thơ-văn cùng bạn bè trên mạng.

CHỊ VƯỢNG / Đặng Xuân Xuyến





- Tặng chị Vượng -

Xếp nón thúng quai thao
Chị khạo khờ
Gả cho gã đàn ông khó tìm được vợ
Mười năm cặm cụi thân cò
Chị đắp lên gã đàn ông rúm ró
Nụ cười no đủ phởn phơ
Ánh mắt biết gài nỗi nhớ
Mười năm làm vợ
Mười năm vò võ
Chị gằn lòng thao thiết tiếng ầu ơ...

Lầu Ông Hoàng 1 – 2 (Thơ Tình Lục Bát 2017) / Lê Kim Thượng


Nhà thơ Lê Kim Thượng



     1.

        Mùa qua... mùa nắng, mùa mưa
Nhớ ngày tháng ấy mình chưa... một mình...
        Em còn tuổi nhỏ nguyên trinh
Áo dài trắng xóa lung linh dáng hiền
        Nắng rơi tà áo nghiêng nghiêng
Làm duyên em xõa tóc tiên xanh trời
        Tóc chia bao sợi tình rời
Sao em buộc chặt cuộc đời của tôi
        Đôi con mắt liếc gọi mời
Dáng xuân em đứng giữa trời mộng mơ
        Nụ hoa hàm tiếu đón chờ
Nụ hôn rơi xuống đôi bờ hồng non
        Tóc ôm khuôn mặt thon thon
Rèm mi cong vút... mắt tròn, mắt nai
        Theo em ngàn dặm đường dài
Bao mùa lá rụng... miệt mài mộng du
        Lầu Ông Hoàng... vắng tịch u
Cho tôi mười ngón tay ru thiên thần
        Ánh trăng trải sáng trên sân
Ánh trăng trải sáng trắng ngần ngực em
 Giọt tình đọng ngọt môi mềm
Giọt tình đọng ngọt... êm êm da trần...

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

THẦY GIÁO ÁO XANH / Chu Đình An


 
Nhà thơ Chu Đình An


Thác trắng tung hoa mây trắng bay 
Ngàn xanh bát ngát áo xanh dầy 
Có anh bộ đội miền quê ấy 
Lên tận biên thùy chắn gió may 

Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

Tơ Tưởng - Những Cơn Bão Hoạn - Nuối Tiếc - Biển Gọi - Mượn Trăng, ... Cậy Lá : Chùm thơ Lệ Hoa Trần



 
Nhà thơ Lệ Hoa Trần

      Tơ Tưởng

Thu về, em ra vườn hoa Cúc
Đứng ngắm trời, nhìn gió, mây bay
Nhớ thương anh bao tháng năm dài
Nơi phương ấy, xa xôi….biền biệt

Nhìn hoa thắm, rừng vàng Cúc biếc
Thèm bên nhau dạo dưới thu sương
Tay nắm tay nhẹ bước trên đường
Nghe anh kể những gì quá khứ

Mơ. Ôi ! Mơ, sao mà đủ thứ
Biết bao giờ mới được đoàn viên ?
Thôi thì đành dõi… gió nghiêng nghiêng
Nhìn hoa Cúc, lá rơi…..tơ tưởng.

05-11-2017

Dường Như Ta Đã…! - Thương Phận Lẻ Loi - Lý Trầu Cau - Đối Bóng - Có Những Lúc - Khóc Tình Mùa Ly Loạn - Tình Đã Vội Quên - Phận Làm Con : Chùm thơ Thủy Điền


 
Nhà thơ Thủy Điền



Dường Như Ta Đã…!

Hết chợ, tới cơm
Hết cơm, tới chợ
Hết thơ, đến phú
Hết phú, đến thơ
Hết giấy, đến mực
Hết mực, đến giấy
Dường như ta sống trên mây
Lững lơ không biết, không hay đó chàng

Ừ…. ừ, ngày lại, đêm sang
Hình như ta đã lang thang giữa trời
Đi tìm trăm thú, ngàn vui
Làm thơ tặng bạn, biếu đời gần xa
Hết tình, rồi lại đến hoa
Hết mây, đến gió. Chuyện ta, chuyện người
Lang thang ta dạo khắp trời
Gần như ta đã là người trên mây

12-11-2017

BỒN CHỒN – AI ĐI – AI VỀ - KHÀ / Vương Văn Kiểm



 
 
       Bồn chồn

Thương ai nương chốn ngóng chờ
Sóng lòng dâng đẩy thẫn thờ về ai?
Sông thơ buông tiếng thở dài
Vấn vương chi để cả hai bồn chồn
                                         
1/11/2017

Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017

RĂNG VÀ CẶC / Trần Duy Ninh - CÁI ẤY / Vũ Phạm Hàm


Thiếu nữ - Tranh Đặng Sơn Nam
 
RĂNG VÀ CẶC*

Hẳn rằng con tạo ý ra răng,
Cặc dái sao mà mọc trước răng?
Lúc nhỏ cần răng thì mọc cặc,
Khi già còn cặc, lại không răng!
Già nua hết thú chèo queo cặc,
Lọm khọm cần nhai rụng quách răng!
Ngán nỗi cho răng, buồn với cặc,
Hẳn rằng con tạo ý ra răng!

Trần Duy Ninh
(Cuối thế kỷ 19 - giữa thế kỷ 20)
…………..
* Tiêu đề do chúng tôi tự thêm vào. Không nhớ chính xác tiêu đề nguyên bản.

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 7)





                    
          Chương 7

          Sáng nay chủ nhật được nghỉ. Gã, Sơn, Vinh về quê.
          Gã và Vinh xuống nhà thầy mượn xe để về quê. Vinh cứ oang oang nói với thầy cô:
          - Em về để gặp mặt người em yêu. Còn người ấy có yêu em không thì chưa biết, hồi sau sẽ rõ. Bữa nọ Gã nói nhà Gã có bè tre ngâm, em tính sẽ đóng cho thầy chiếc giá sách.

Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2017

CUỒNG YÊU / Đặng Xuân Xuyến



          - Chú giải:  Bài thơ này Đặng Xuân Xuyến viết tặng một số bạn đọc có hôn nhân trắc trở, không phải là bài kệ, bài phú luận sao tình dục, vì thế bạn đọc yêu thích môn tử vi chỉ nên coi là những dòng cảm thán về một số trường hợp dễ đưa hôn nhân đến thất bại, vì bài thơ chỉ đưa ra những ý nghĩa nguyên thủy của một số sao, bộ sao, chưa chịu sự tác động, chi phối của Âm Dương Ngũ Hành, của Cách-Cục, và ảnh hưởng qua lại giữa các tinh đẩu… được biểu hiện cụ thể trên từng lá số.


Ta đầu hàng! Xin tạo hóa buông tha
Mệt mỏi lắm Kiếp cư Tài hãm địa
Nát Phu-Thê bởi chềnh hềnh Cô-Quả
Sao nỡ bồi hội Phá-Phục-Hình-Riêu?    

SẦU ĐÔNG / Đỗ Anh Tuyến




- Kính tặng nhà thơ Đặng Xuân Xuyến - tác giả bài thơ ĐÔNG VỀ -

Đông đến chi đông gợi thêm sầu
Đông làm chi giá lạnh ngàn sau
Đông mang băng tuyết vùi thương nhớ
Đông giết tình ta trong đớn đau.
  

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

HÀ NỘI NGÀY ẤY – PHIÊN CHỢ TÌNH: Thơ Lưu Tuấn Hùng



 
HÀ NỘI NGÀY ẤY

Hà Nội hào hoa háo hức vào đời
Thời học trò say hương ngát Hoàng lan
Phố lên đèn lòng nao nao mong đợi
Gió hồ Tây nhẹ vuốt ánh trăng vàng

ĐÔNG VỀ / Đặng Xuân Xuyến – HỘI CHÙA KEO / Trần Hùng Thắng



 
             ĐÔNG VỀ

Thu rón rén nép mình sau rặng liễu
Đông thậm thò ngấp nghé phía bờ tre
Ưng ửng má thẹn thùng như ngấm rượu
Ngăn ngắt chiều, cải ấp nụ triền đê.

Hà Nội, 07 tháng 11.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Trần Mỹ Giống dịch thơ: Kiến Vị Thủy tư Tần Xuyên / Sầm Than - Phùng tuyết túc Phù Dung sơn / Lưu Trường Khanh






 
見渭水思秦川 
                            
 岑參

渭水東流去,          
何時到雍州.                          
憑添兩行淚,                          
寄向故園流.

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 6)






          Chương 6

          Vinh như chiếc rơ le thời gian. Vinh ngủ đúng ba mươi phút là dậy. Vinh vừa vươn vai vừa ngáp nên Vinh nói như ngọng:
          - Tớ nằm mơ thấy người yêu của Gã đúng là không phải người trong ảnh. Dường như có điều gì đang đợi, đang hẹn tớ thì phải? Tớ thấy nàng vẫy tay gọi. Nàng nhìn tớ tình tứ lắm. Nàng nói nàng đã chờ tớ từ lúc nàng lọt lòng mẹ. Nàng sinh ra là để cho tớ...

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

Nhìn Theo - Ghen Với Gió - Mấy Độ Yêu Người - Ví - Giữa Chốn Nầy : Chùm thơ Thủy Điền


Nhà thơ Thủy Điền


     Nhìn Theo

Nhìn theo hình dáng người đi
Mang bao kỷ niệm khắc ghi theo cùng
Kẻ đi, người ở buồn chung
Không gian cũng thế, như dường tái tê
Người đi “ Chẳng hẹn ngày về “
Thương thay bao cảnh bộn bề còn đây
Lao đao nào có ai hay
Chôn vùi phận nữ những ngày tuổi xuân
Nhìn theo xa khuất đường trần
Trời như giông bão đang ầm... bên tai
Mưa rơi, nước mắt chảy dài
Một màu tang trắngđẩm hai má gầy.

30-10-2017

Màu Lá Úa - Tình Đã Xa Rồi - Đồng Cảm - Rượu Tình Chưa Cạn - Ngày Em Hai mươi Tuổi : Chùm thơ Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lê Hoa Trần
 
Màu Lá Úa

Kể từ đó, trời dường như hết nắng
Mưa lạnh nhiều ướt đẩm cả đời em
Và, hoa vườn chẳng còn dáng nụ xinh
Chỉ lác đác, xa xa màu lá úa
Em cũng thế, thôi khoe màu áo lụa
Sắc xanh, vàng dần nhạt tiếng thời gian
Hoa đang xinh, dưng bỗng vội héo tàn
Trời khắc nghiệt đổi thay không kịp trở
Anh anh ơi ! Chỉ còn là nỗi nhớ
Tình chúng mình như gió thoảng, mây bay
Ngày như đêm, đêm chạy đuỗi đêm dài
Vầng trăng khuyết cứ nhởn nhơ trước mắt
Trong bóng tối em ôm đầu bật khóc
Sao cuộc đời cứ mãi, vẫn trớ trêu
Thương người ta, thương thật, thật là nhiều
Thế lại nở đan tâm lòng chia cách
Trong khoảnh khắc hỏi lòng? Rồi tự trách
Nhưng làm gì. Thuyền đã nhẹ lướt xa…!

05-11-2017


Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 5)






     Chương 5

          Sớm nay mới bốn giờ Sơn đã tỉnh giấc. Sơn thấy Gã  nhẹ nhàng chằng buộc túi đồ dùng cá nhân vào xe rồi thận trọng mở cửa phòng dắt xe ra. Sơn biết Gã làm vậy để không ảnh hưởng đến giấc ngủ của hai người. Thấy Sơn ngồi dậy, Gã đến bên nói nhỏ:
          - Còn sớm, dậy làm gì ? Ngủ tiếp đi.

SỜ... XỜ... : Truyện cười Trần Mỹ Giống sưu tầm và biên soạn



       



        Cô giáo miền xuôi lên công tác ở miền núi. Cô giảng mãi mà học sinh vẫn không phân biệt được S với X. Một đồng nghiệp bảo:
        - Đối với trẻ em dân tộc thiểu số thì phải dùng hình tượng chúng mới hiểu được.