Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2018

Anh có Về Chưa Anh / Lệ Hoa Trần





Anh có về chưa anh?
Trời vào đông gió buốt,
em u buồn, não ruột
hướng nhìn xa

Chốn Cũ Tôi Về - Bóng Lẻ - Miền Khói Lửa / Thủy Điền





Chốn Cũ Tôi Về

        Quây về bến cũ, .... ngày xưa
Trời trong quang đãng, lưa thưa mây chiều
Sông Tiền gió thoảng liêu xiêu
Nước xanh biên biếc, cánh Diều đong đưa
Thuyền đi, thuyền đến dầy- thưa
Quê người giờ đẹp hơn xưa thật nhiều
Lẽ ra tôi phải vui nhiều
Nhớ về vĩ dãng tình yêu ngày nào
Tôi- người hai đứa bên nhau
Thề non, hẹn biển ai nào nhớ chăng?

Tập Thơ VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Phần 6/6)


Nhà thơ Thủy Điền


   51-Vắng Bóng Dần

Bàn thờ khói tỏa ngút nghi
 Nào Cha, nào Mẹ, nào Dì nào Cô
        Nay thêm mình với con thơ
 Cuộc đời tôi sống lững lơ thế nầy
        Chỉ còn có một Vân Mây
 Một năm nhìn thấy có hai, ba lần.

CHÙM THƠ TRÀO PHÚNG 12-2018 của Văn Cường



Nhà thơ Văn Cường


1.  GIÁO DỤC … BUỒN !
(Họa bài THAN ĐẠO HỌC của Trần Tế Xương)

Giáo dục giờ đây xuống cấp rồi
Học hành, thi cử vịt vờ thôi
Ngoài đường bố mẹ chồn chân chạy
Giữa lớp con em bóp trán ngồi
Chứng chỉ mua chui lò ngoại ngữ
Phao thi bán lậu quán chè xôi
Bằng gian sách đạo nhiều vô kể
Thất học, không nghề tủi phận tôi!

Tập Thơ VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Phần 5/6)


Nhà thơ Thủy Điền


41-Than Thở Một Mình

Thế giờ phải biết cậy trông 
Vào ai đấy nhé, chuyện long đất trời 
Vân Mây đâu hỡi! Nàng ơi 
Có nghe than… thở của người tình chung.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

NGUYỄN BÍNH – NHÀ THƠ HIỆN ĐẠI / Trần Mạnh Hảo


Nhà thơ Trần Mạnh Hảo


        ( Nhân kỷ niệm 30 năm ngày mất của nhà thơ Nguyễn Bính 20-1-1996)

        Nhân một buổi hội thảo thơ 1932-1945, một độc giả hỏi: “Nếu cần phải chọn một câu thơ hay nhất để đại diện cho Thơ Mới (thơ tiền chiến), ông sẽ chọn câu thơ của ai?”. Không do dự, tôi trả lời: “Tôi xin chọn câu lục bát: “Anh đi đấy, anh về đâu / Cánh buồm nâu cánh buồm nâu cánh buồm!” của Nguyễn Bính”. Lại hỏi: “nếu phải chọn một bài cho nền thơ ấy, ông chọn bài nào?”. Trả lời: “Tôi chọn bài Tống biệt hành của Thâm Tâm”. Lại hỏi: “nếu phải chọn một tập hay nhất của nền thơ ấy, ông chọn tập nào?”. Trả lời: “Tôi chọn tập “Lửa thiêng” của nhà thơ quê Hà Tĩnh Huy Cận”. Lại hỏi: “nếu phải chọn một đời thơ tiêu biểu nhất của nền thơ ấy, ông chọn ai?”. Tôi trả lời: “Tôi chọn Nguyễn Bính!”.

QUÁ TRÌNH THAY ĐỔI ĐỊA DANH HÀNH CHÍNH HUYỆN GIAO THUỶ (NAM ĐỊNH) TỪ TK19 ĐẾN NĂM 2005 / Trần Mỹ Giống




        - Vị trí huyện Giao Thuỷ hiện nay phía bắc giáp huyện Xuân Trường, phía tây giáp huyện Xuân Trường và huyện Hải Hậu, phía đông giáp tỉnh Thái Bình, phía đông nam giáp biển Đông.

Vài lời về DỊ NHÂN VĂN THÙY / Nguyễn Bàng


Tác giả Nguyễn Bàng


        Có vô số bài viết về Văn Thùy dị nhân, Lục bát Văn Thùy… Mà hầu hết các bài viết đó đã phong cấp bậc cho nhà thơ này cùng lục bát của ông ấy; rất hiếm thấy tác giả nào có đôi dòng viết về cái dở trong lục bát Văn Thùy. Chính vì vậy, đọc bài viết của tác giả Đặng Xuân Xuyến, tuy rất kiệm lời nhưng đã có cách đánh giá công bằng và tỉnh táo, nhất là ở mấy câu cuối bài:

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

Tập Thơ VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Phần 4/6)


Nhà thơ Thủy Điền


 31-Chấp Nhận

Lớn rồi cứ bé, cứ to
Năm ngày, một tháng cũng thò về thôi 
Ngày xưa tròn tuổi hai mươi 
Thương cha, thương mẹ tôi ngồi nơi đây 
Giờ thì để chúng tung bay 
Học cao, hiểu rộng ngày mai giúp người 
Như tôi sớm tối một đời 
Không ra khỏi cửa, nhìn trời nắng mưa 
Nhiều đêm hé cạnh rèm thưa 
Buồn cho số kiếp xót chua nghẹn ngào.

HƯƠNG ĐÊM / Đặng Xuân Xuyến





- Tặng Mạc Phong Tuyền
Nhân đọc MÙI CON GÁI -
.
Mười sáu trăng tròn
Trốn mẹ
Em ngẩn ngơ mùi trai mười bảy
Níu hương đêm
Em
khỏa tóc thề.

Tập Thơ VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Phần 3/6)





  21- Trời Cao Có Mắt

        Bây giờ là Cả trong ngoài
Lắm công, nhiều việc nặng hai vai gầy
Trời đâu có phụ lòng ai
 Có làm, có hưởng, có nhai là thường
        Đừng làm những việc bất lương
 Trời xa có mắt, xót thương nhân tình
        Hoàng hôn rồi lại bình minh
 Chiến tranh tất sẽ hòa bình thế thôi.


Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Quá trình thay đổi địa danh hành chính huyện Xuân Trường (Nam Định) từ thế kỷ 19 đến năm 2005 / Trần Mỹ Giống




         KHÁI LƯỢC SỰ HÌNH THÀNH VÙNG ĐẤT GIAO THUỶ, XUÂN TRƯỜNG

          Vùng đất hai huyện Giao Thuỷ, Xuân Trường ngày nay trước thuộc phủ Thiên Trường. Địa danh phủ Thiên Trường có từ thời Trần, nhưng vùng đất Xuân Trường ngày nay lại hình thành, chính thức có tên làng xã trên bản đồ hành chính mới từ thế kỷ XV, còn phần đất huyện Giao Thuỷ ngày nay (và phần đất phía đông, nam huyện Xuân Trường) là đất ven biển, mới được khai phá. Theo tài liệu lịch sử, gia phả, thần phả, văn bia... vùng đất Xuân Trường, Giao Thuỷ ngày nay, vào thời Trần, hầu hết chỉ là đất sa bồi, bãi lau, sú, vẹt, đầm lầy ven biển, dân cư thưa thớt. Việc khai hoang mở đất ở đây chủ yếu do dân cư các thái ấp của các vương quan nhà Trần và cư dân tự do tiến hành. Đến thế kỷ XIV - XV, nhà Lê chú trọng chính sách khuyến nông, tổ chức đắp đê trị thuỷ, khuyến khích khai hoang lập ấp đã tạo điều kiện cho việc mở đất thuận lợi và phát triển mạnh mẽ. Vùng đất ven sông, biển ở đây trở thành nơi hội tụ của hàng ngàn cư dân các vùng khác đến khai cơ lập nghiệp. Nơi được cư dân đến khai phá sớm nhất là vùng đất của huyện Xuân Trường ngày nay như làng Nhật Thi (Xuân Hy – Xuân Thuỷ hiện nay), làng Xuân Bảng (Xuân Hùng – Thị trấn huyện Xuân Trường hiện nay), làng Xuân Dương (thuộc xã Xuân Hoà ngày nay)... Trải nhiều năm lao động vất vả, gian lao, kiên cường chống thiên tai, cư dân khai khẩn đất mới ngày càng đông đúc, nhiều làng, ấp mới ra đời như Xuân Hy Thượng, Xuân Hy Hạ, Xuân Hy Hạ Tân, Hạc Châu, Lạc Nghiệp, Kiên Lao, Trà Lũ, Bình Cư (An Cư), Hành Cung, Cát Xuyên... Công cuộc khai hoang lập ấp được tiến hành liên tục, kiên trì, đến cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX đã hình thành vùng đất Xuân Trường ngày nay gồm 5 tổng: Cát Xuyên, Hành Cung, Kiên Lao, Trà Lũ, Thuỷ Nhai.

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

Tập thơ VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Phần 2/6)


Nhà thơ Thủy Điền


      11- Nỗi Niềm

        Cả đi phận Cả yên lòng
Lê Lâm ở lại gánh gồng cơ ngơi
Từ Nam đến Bắc một trời
 Ruộng nương mút mắt, Cò bay thẳng hàng
        Chiến tranh càng lúc lan tràn
 Sống trong xôi đậu lại càng thấy lo
        Đi lại cứ mãi dự dò
 Đạn bơm không biết bổ xô lúc nào
        Mẹ già tuổi đã dâng cao
 Nay bệnh, mai yếu xanh xao dạn dầy
        Trông cháu sanh nỗi gắt gay
 Cấu mày, cáu mặt như ai cắt lòng
        Người sao cố hũ ngược dòng
 Hờn đời vô cớ làm long đất trời

BÀI THƠ “HƯƠNG QUÊ” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN VÀ NHỮNG CẢM NHẬN






Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm
Cô bé thậm thò vắt ngang dải yếm
Níu bờ sông
Ơi ời “ra ngõ mà trông”
Vi vút gió đồng...
.
Ngẩn ngơ 
giấc mơ
Níu đôi bờ bằng dải yếm
Chuốt tóc mềm làm gối chăn êm
Áo tứ thân trải lá lót nằm
Gom gió lại để chiều bớt rộng...
.
Thẩn thơ
Tiếng mơ thầm thĩ
“Người ơi...
Người ơi...”
Dan díu lời thề
Ngõ quê líu quíu.
*.
Hà Nội, chiều 31.08.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Tập thơ VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Phần 1/6)


Nhà thơ Thủy Điền



1- Nâng Chén Trà Tình

        Trước thềm ngồi ngắm trăng thanh
 Liễu hòa cùng gió lung linh trước nhà
        Khơi hồng bếp lửa đun trà
 Dưới trăng nâng chén là ngà vui chơi
        Cùng nhau, ta nói chuyện đời
 Chuyện rằng một thuở, có người họ Lê
        Con nhà giàu có tư bề
 Tính tình đức hậu, khỏi chê đường nào
        Một đời nghĩa đạo làm đầu
 Thờ cha, kính mẹ sớm hầu dạ vâng
        Chuyện đời nhân thế bất cần
 Sôi kinh, nấu sử chẳng màng đua chen
        Dẫu thời danh phận thấp hèn
 Lê Lâm cũng chẳng mò mèn để tâm.


Cố Nhân (Thơ Tình Lục Bát 2018) / Lê Kim Thượng





         Thời gian kỷ niệm xanh mơ
Bao mùa mưa nắng hững hờ phôi pha
        Hoàng hôn thắp nỗi nhớ nhà
Mắt ai có bóng chiều tà tái tê
        Người xa nhớ một miền quê
Phong sương dừng bước… quay về xứ xưa…
  

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Phần Cuối)


Nhà văn Thủy Điền


        Sau nhiều lần bàn tán đến chuyện gia thất, ông Cả càng trở nên thất vọng, vì cô con gái cứ lầm lì chẳng nói lời nào. Căn nhà rộng, to lớn mênh mông giờ như căn nhà Ma không hơn không kém. Trên bàn thờ giờ vẫy đầy người quá cố, cả con Vện cũng bỏ đi từ dạo ấy. Cái khung cảnh tịch mịch, u buồn, lạnh lẽo cũng đủ cho lòng người như thép, như gan. Cuộc sống mới giữa hai người, hai thế hệ không tương xứng, nhưng phận làm con dù muốn, dù không Vân Mây cũng phải chìu cha, chìu mẹ trong phạm vi cuộc sống gia đình.

ÁO BLU TRẮNG - TRUNG ĐOÀN 24 - LÍNH ĐẢO TRƯỜNG SA / Đào Đình Bảng



 Đào Đình Bảng, 76 tuổi, bút danh Anh Đình, hội viên Hội Chiến sĩ Bảo vệ thành cổ Quảng Trị…


ÁO BLU TRẮNG (1)

Đồng nghiệp tôi, mang áo choàng màu trắng .
Nhưng ở đây mang sắc phục màu xanh
Hợp với lính, và Trường Sơn xanh thắm
Đi chiến trường, vào cuộc chiến tranh….

Hầm thương binh nước tuôn như xối,
Tăng áo mưa không che kín nổi trời.
Những vết mổ, đường chỉ khâu còn vội
Rất, rất nhiều đồng đội đợi chúng tôi.

Ôm thương binh vào lòng em hát
Thay thuốc mê như mẹ, vợ hiền
Chiến sỹ lịm dần bỗng mở bừng đôi mắt
Phút cuối đời như gặp thần tiên

Ôi! Đất nước những tháng năm đỏ máu.
Tâm hồn ta trong sáng lạ lùng
Góp chút gió, để làm giông bão
Không một ai tư lợi riêng chung

Chào “Cầu tõm”, “Con bò vang” Hà Nội
Lán thương binh đầy ắp tiếng cười
Chia gói lương khô, bi đông nước suối .
Bệnh viện trăm người, trên đỉnh dốc chơi vơi…

Hết chiến tranh về đời thường đang sống .
Còn nhớ chăng anh lính quân y?
Khoác trên mình áo Blu trắng
Và con tim màu đỏ thầm thì ....

Bên Hồ Súng / Lệ Hoa Trần





 Nhớ ngày ấy đôi ta bên hồ Súng
 Hai đứa chơi đuổi Bướm, bắt Cào cào
 Em bẻ hoa, anh cày nhẹ lên đầu
 Em mắc cở lộ sâu đôi má lúm

ĐẦU XUÂN HÁI LỘC – LỜI TỎ TÌNH – VỀ LẠI CHỐN QUÊ / Thủy Điền




 Đầu Xuân Hái Lộc

Đầu năm lên tận cổng trời
Mây mù giăng phủ trắng ngời bao la
Chật đường nón lá người qua
 Đua chen, nhang khói mù lòa không gian
Cúi đầu tay chấp miệng ngoan
Tiên trời thương xót dân gian chốn trần
Năm dài vất vả gian truân
Đầu trời, chân đất xác thân mỏi mòn
Miếng ăn chưa được vẹn toàn
Đêm về giấc ngủ vẫn còn chưa yên

Đầu xuân... hái lộc, viếng Tiên
Xin Ngài cứu vớt nỗi niềm nặng mang
Tặng ban, ngày mới huy hoàng
Nước non phồn thịnh, dân lành yên vui
Người người luôn nở nụ cười
Kề vai, sát cánh xây đời vinh hoa
Xóa tan hiềm khích, bạo tà
Bất công, áp bức lùi xa dương trần
Hiến dâng hạnh phúc, công bằng
Nhà nhà no ấm, an nhàn thảnh thơi.

01-12-2018

VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Kỳ 18)


Nhà văn Thủy Điền


        Nên từ đó hai đứa không còn dịp để gặp nhau nữa, Sở dĩ làm thế là để cho hai bác bên nhà bớt đi những giây phút giận hờn, căng thẳng, nhưng thật lòng chàng đau xót biết bao. Chàng biết, riêng nàng cũng thế. Bởi vậy, chàng luôn khuyên nàng hãy cố gắng đợi chờ và chàng nghĩ ngày ấy sẽ không xa, ngày mà hai đứa nên duyên nợ. Chàng nhất quyết sẽ đưa nàng đến chốn bình yên, để nơi đó hai đứa tha hồ mà yêu, tha hồ thỏa thích.

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 110-2018): TÌM KIẾM TÀI NĂNG TIẾNG ANH / Vũ Duy Chu




        Cuộc thi “Tim kiếm Tài năng tiếng Anh” do Sở Giáo dục Thành phố X tổ chức gồm 2000 thí sinh trung học tham dự đã đi qua các vòng đọc- nói- nghe -viết. Sáng nay chỉ còn lại 15 thí sinh vào vòng chung khảo. 

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 109- 2018): RƯỢU MẶN / Vũ Duy Chu




         Chàng rể miền Tây Nam Bộ lần đầu tiên ra thăm quê vợ Hà Nội, nên thấy cái chi cũng lạ. Nhằm bữa có giỗ, ông bà già vợ làm 5-6 mâm tú hụ thức ăn thịnh soạn mời bà con gia tộc, xóm giềng.

VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Kỳ 17)


Nhà văn Thủy Điền

         Bà Cả
        Mỗi lần ông già Canh sang chơi là mỗi lần bà bực mình và rầu thối ruột, thối gan. Vì vị nể chồng bà, hơn nữa ông ta là chỗ láng giềng gần. Thật tâm bà chẳng ưa thích cái hạng người như ông, mà không dám nói ra. Bởi ông là người hay mang chuyện nhà bà ra manh xé, tạo nên sự đối kỵ, nghi ngờ trong gia đình. Mỗi khi ông sang chơi bà thường hay nép bên tường nhà giã vờ nhặt những hạt thóc trong rổ gạo, chủ đích lắng nghe những câu chuyện dèm pha được ông đạo diễn cho chồng bà. Nghe xong câu chuyện, lần nào mặt bà cũng đỏ hồng lên như muốn tiến lên tống cổ lão già lem nhem, lắm chuyện về khuất cho rồi. Mặc dù, bà xưa nay tánh nết rất hiền từ và nhân hậu. Thỉnh thoảng bà cũng sang qua nói nhỏ với Mây, con xem, lão lại nói chuyện xa gần về con đó. Con có nghe không? Vân Mây con nghe mẹ hỏi?

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

PHẠM NGỌC THÁI VỚI THIÊN TÌNH CA TRÁC TUYỆT / TUYẾT NGA



Nhà thơ Phạm Ngọc Thái

NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC

Nén hương lòng anh tưởng niệm mối tình em
Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng
Giọt lệ đắng em hòa cùng anh uống
Chốn xa vời người lữ khách đứng dừng chân.

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

VẾT THƯƠNG LÒNG / Thủy Điền (Kì 16)




         Bà Cả
        Ngày đêm cứ thỏ thẻ với chồng, hãy bình tĩnh để xem con nó bày tỏ thế nào, nếu được thì mình ưng, còn không mình cũng nói khéo thế nào chứ mình căng thẳng thế nầy hoài thì thử hỏi làm sao con nó dám nói điều gì với mình và mình cũng chẳng biết được chuyện gì mà tính liệu.

MỘT SỐ HÌNH ẢNH SINH NHẬT LẦN THỨ NHẤT TÔM TỊNH (29-11-2018) – ĐÍCH TÔN NHÀ MÌNH