Đọc bài TÌM HIỂU VỀ NGUYÊN LÝ CỦA NGŨ HÀNH của tác giả Đặng Xuân Xuyến, cảm giác đầu tiên là sự nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn mà ông viết như đang tâm sự cách nhìn đời qua lăng kính của Ngũ hành một cách tỉnh táo và nhân bản. Ông không nhìn lá số theo kiểu "vơ đũa cả nắm" hay hù dọa bằng những lời tiên tri huyền bí, mà tỉ mỉ bóc tách từng lớp quan hệ giữa Mệnh, Cục, Cung và Sao. Đây chính là một cống hiến thực tế, giúp người học Tử vi thoát khỏi cách đoán mò để bước vào thế giới của sự logic và định lượng.
Cái
hay nhất của Đặng Xuân Xuyến là ông đã chỉ ra "quyền chỉ huy" của bản
Mệnh đối với các vì sao. Trong khi nhiều người coi Tử vi là sự áp đặt định mệnh,
ông lại khẳng định: sao có thuộc về mình hay không, mình có điều khiển được nó
hay không, tất cả nằm ở mối tương quan Ngũ hành. Ông phân tích các nguyên tắc
tương tác một cách rất "đời". Chẳng hạn, khi hành sao đồng hành với
hành Mệnh, đó là trạng thái tốt nhất vì "sao đó thuộc về mình, mình hoàn
toàn chỉ huy được nó". Lúc này, cái Mệnh không còn là kẻ thụ động ngồi chờ
phúc họa, mà trở thành người làm chủ năng lượng xung quanh mình.
Ông
nhìn nhận về sự "hao tổn" và "đắc lợi" rất thực tế. Ông chỉ
ra một góc khuất: không phải cứ gặp cát tinh (sao tốt) là sướng. Nếu Mệnh phải
vất vả "sinh xuất" để nuôi ngôi sao đó, thì dù sao có tốt đến mấy, bản
thân mình vẫn hụt hơi, kết quả chẳng được toàn vẹn. Ngược lại, nếu hành của sao
sinh cho Mệnh, kể cả đó là sao xấu, thì cái xấu đó cũng bị chiết giảm vì nó đã
mất sức để nuôi Mệnh rồi. Cách luận giải này cực kỳ nhân văn, cho thấy trong
cái rủi có cái may, quan trọng là ta biết mình đang đứng ở vị thế nào.
Ông
coi Cung an Mệnh giống như ngôi nhà hay môi trường sống. Nếu Cung sinh Mệnh, đó
là thế "ngồi mát ăn bát vàng", môi trường đang nuôi nấng, che chở
mình. Còn nếu Cung khắc Mệnh, ông thẳng thắn bảo đó là thế "xấu nhất",
vì con người phải gồng mình chống chọi với hoàn cảnh nên luôn mệt mỏi, bất lợi.
Nhiều
người nghĩ Mệnh khắc được Cung là mình giỏi, mình làm chủ. Nhưng Đặng Xuân Xuyến
lại bảo: dù có "khắc thắng" thì anh cũng phải tổn hao nguyên khí, giống
như đánh thắng một trận đại chiến thì quân mình cũng tan tác, bản thân bị
"giam cầm, bó tay không hoạt động được". Cái nhìn này rất "người":
không phải cứ áp chế được hoàn cảnh là hay, mà sự thuận hòa mới là gốc của hưng
thịnh.
Bàn
đến Tam hợp Cục – cái thế trận của môi trường xã hội rộng lớn hơn, ông cũng
dùng cái lý hưng vượng để định nghĩa thành bại. Nếu thời thế sinh cho mình,
mình sẽ hưng thịnh nhất. Còn nếu phải "sinh xuất" để nuôi lại thời thế
thì mình bị tiết khí, suy kiệt. Ông xếp hạng rõ ràng cái nào "xấu nhất",
cái nào "xấu nhì", không lờ mờ nước đôi.
Ông
không bắt người đọc tin vào điều huyền bí, mà chỉ rõ: anh mệt mỏi vì bị Cung khống
chế, anh vất vả không có công vì đang phải nuôi cái Cục. Cách luận giải này làm
Tử vi trở nên gần gũi, là chuyện của "nguyên khí", của "sức khỏe"
và sự "hòa hợp". Ông cho rằng một lá số đẹp không chỉ ở những ngôi
sao sáng, mà quan trọng nhất là được môi trường (Cung) và thời thế (Cục) bồi đắp.
Tóm
lại, Đặng Xuân Xuyến đã biến những tinh đẩu thành những "đối tác"
năng lượng. Nhờ sự tỉ mỉ, không bỏ sót ngóc ngách nào để soi chiếu qua lý Ngũ
hành, ông đã làm "mềm" đi những lý thuyết khô khan, giúp người xem số
có cái nhìn tinh tế về từng bước thăng trầm của một kiếp người. Con người trong
văn ông không thể sống tách rời môi trường, hoàn cảnh, và sự hòa hợp chính là
chìa khóa để tìm thấy bình an trong số phận.
Đọc
trọn vẹn những trang viết của Đặng Xuân Xuyến về cách ứng dụng Ngũ hành vào Tử
vi, cảm giác như ta vừa tìm được một "bản đồ chỉ đường" rành mạch giữa
một rừng lý thuyết mênh mông. Giọng văn của ông mộc mạc, viết về Tử vi mà nghe
như đang bàn chuyện đời, chuyện người. Ông không coi lá số là một cái gì đó bất
biến, mà nhìn nó như một sự tương tác năng lượng không ngừng giữa con người (Mệnh)
với hoàn cảnh (Cung) và thời thế (Cục).
Cái
hay của Đặng Xuân Xuyến nằm ở cách ông nhìn về sự "an thân lập mệnh"
của các vì sao. Ông ví cái Cung như nền đất, còn Sao như cái cây trồng trên đó.
Nếu đất sinh cho cây (Cung sinh Sao) thì cây mới tốt tươi, rạng rỡ được. Còn nếu
Cung khắc Sao, ông bảo đó là thế "xấu nhất", vì cái gốc đã bị lung
lay thì dẫu có là sao tốt cũng chẳng còn mấy sức mạnh mà ban phát phúc lành.
Cách luận này giúp người xem số không còn bị hoa mắt bởi những ngôi sao sáng
chói, mà biết nhìn xuống cái "nền" xem ngôi sao đó có thực sự "đắc
địa" hay không.
Đến
khi bàn về tương quan giữa Mệnh và Cục, ông lại cho thấy một cái nhìn rất thực
tế về thời thế. Ông coi Cục như cái khuôn mẫu, cái môi trường xã hội mà mình phải
sống trong đó. Nếu Cục sinh cho Mệnh, ông gọi đó là "tốt nhất" – giống
như mình sinh ra đã gặp thời, được đời ưu ái, nâng đỡ. Ngược lại, nếu Mệnh phải
sinh cho Cục, ông thẳng thừng bảo đó là sự suy yếu. Mình cứ mải miết cống hiến,
mải miết "sinh xuất" để nuôi cái môi trường xung quanh thì bản thân
mình sớm muộn cũng hụt hơi, kiệt quệ.
Ông
nhấn mạnh việc xét hành của Sao với hành của Mệnh là quan trọng nhất, vì nó quyết
định việc anh có "chỉ huy" được ngôi sao đó hay không. Đặc biệt, tôi
rất tâm đắc với cách ông giải thích về thế "khắc thắng". Xưa nay người
ta cứ hay tự hào khi mình ở thế thượng phong, là kẻ đi khắc người khác. Nhưng với
Đặng Xuân Xuyến, dù anh khắc được Sao hay khắc được Cục, ông vẫn chỉ xếp vào hạng
trung bình. Bởi cái giá của sự chiến thắng là sự "giam cầm", là
"bó tay không hoạt động được". Ông đưa ra một bài học nhân sinh sâu sắc:
sự đối đầu, dù mình thắng, cũng chẳng bao giờ đem lại sự hanh thông thực sự; chỉ
có sự tương trợ lẫn nhau mới là con đường dẫn đến hưng vượng bền lâu.
Ông
nhìn về cung Thân (hậu vận) cũng cực kỳ thực tế. Ông không dùng Mệnh làm chuẩn
nữa mà lấy hành của Cục làm gốc. Điều này ngầm hiểu: lúc trẻ anh có thể sống bằng
bản sắc riêng (Mệnh), nhưng khi về già, sự thành bại phụ thuộc vào việc anh có
hòa hợp với môi trường, với thời cuộc (Cục) hay không. Cách luận giải này giúp
"giải mã" cái mê hồn trận của lý số một cách dễ hiểu, biến những khái
niệm khô khan thành những bài học về sự cân bằng.
Trong
phần kết, dù bộc lộ sự khiêm cung khi ví mình như "ếch ngồi đáy giếng",
nhưng thực tế Đặng Xuân Xuyến đã làm được một việc lớn: "logic hóa" Tử
vi. Ông biến một bộ môn nặng tính cảm tính thành một hệ thống có thang đo rạch
ròi. Tóm lại, cống hiến của ông là đã đưa Tử vi trở về đúng nghĩa một bộ môn
khoa học dự báo dựa trên sự cân bằng năng lượng. Ông quan niệm người xem số phải
biết linh động, không máy móc, và quan trọng nhất là hiểu được cái lý của sự
hòa hợp. Đọc những gì ông viết, người ta bớt sợ hãi định mệnh mà biết trân trọng
sự nỗ lực và cách ứng xử của bản thân với môi trường xung quanh..
THIÊN
VIỆT (tên thật Nguyễn Văn Việt)
Địa chỉ: 119D, KP3 Mai Chí Thọ,
An Phú, Quận 2, thành phố Hồ Chí Minh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét