Giữa vô số những bài phê bình phim đầy rẫy thuật ngữ chuyên môn hay những lời tán dương sáo rỗng trên mặt báo, bài viết của tác giả Đặng Xuân Xuyến về bộ phim Bố Già (Web drama) của Trấn Thành hiện lên như một nốt trầm khác biệt. Không đứng ở vị thế của một nhà lý luận hàn lâm để mổ xẻ, Đặng Xuân Xuyến nhìn bộ phim bằng đôi mắt của sự trải đời và trái tim của một người bố. Những cảm nhận của ông không chỉ dừng lại ở việc bóc tách cái hay, cái dở của một sản phẩm giải trí, cũng không chỉ là một bản "giải mã" kỹ thuật điện ảnh mà còn là một bức tâm thư đầy tinh tế, kết nối giữa thực tại nghiệt ngã của nghệ thuật thương mại và vẻ đẹp vĩnh cửu của tình thân.
1. Một cái nhìn trực diện vào "cỗ
máy" điện ảnh thương mại
Mở
đầu bài phê bình, tác giả Đặng Xuân Xuyến không ngần ngại bóc tách lớp vỏ hào
nhoáng của một "hiện tượng mạng". Ông nhìn nhận bộ phim Bố Già (web
drama) một cách tỉnh táo: Đó là một sản phẩm "đậm đặc chất thương mại".
Tác giả đã dùng nhãn quan của một người quan sát xã hội để thấy được sự
"bày binh bố trận" của nhà sản xuất, nhà biên kịch Trấn Thành – từ việc
"đo chân đóng giày" cho dàn sao đến cách lồng ghép quảng cáo.
Tuy
nhiên, sự khắt khe ấy không nhằm mục đích phủ nhận tài năng của Trấn Thành. Ngược
lại, tác giả Đặng Xuân Xuyến đề cao sự chuyên nghiệp trong tư duy biên kịch của
Trấn Thành. Tác giả chỉ ra một chân lý giản đơn nhưng ít người làm được: Phim
Việt chỉ có thể kéo khán giả trở lại khi nó mang được "hơi thở thực của cuộc
sống". Chính những "lát cắt phổ cập" về gia đình mà tác giả Đặng
Xuân Xuyến nhắc đến đã tạo nên nhịp cầu đồng cảm giữa tác phẩm và công chúng.
2. Sự công tâm trong bút pháp phê bình:
Giữa ranh giới Bi và Hài
Điểm
tạo nên sức nặng cho bài viết chính là sự sòng phẳng trong đánh giá diễn xuất.
Giữa cơn bão lời khen dành cho Trấn Thành tại thời điểm đó, Đặng Xuân Xuyến đã
có những nhận định rất sắc sảo về kỹ thuật biểu hình. Ông thẳng thắn chỉ ra sự
"đuối" của nam chính trong các phân đoạn nội tâm sâu sắc, nơi mà kỹ
thuật diễn bi chưa khỏa lấp được sự cứng nhắc của gương mặt khi quay cận cảnh.
Sự
phân tích về cú đấm "nửa vời" của ông Thành dành cho Sang là một chi
tiết phê bình đắt giá. Ở đó, tác giả Đặng Xuân Xuyến không chỉ xem phim bằng mắt,
mà xem bằng cả sự thấu hiểu về tâm lý học hành vi. Ông nhìn thấy trong sự
"nhu nhược" của nhân vật trên màn ảnh một sự chênh vênh so với ý đồ kịch
bản, nhưng cũng chính từ sự soi chiếu khắt khe đó, ông lại mở lòng đón nhận những
khoảnh khắc thăng hoa thực sự của diễn viên Trấn Thành ở những phân đoạn cuối
phim. Đây chính là tinh thần của một nhà phê bình có tâm: chê để xây dựng, khen
để khích lệ và luôn kiếm tìm sự chân thực trong nghệ thuật.
3. Phía sau con chữ: Tiếng lòng của một
người cha
Điều
làm nên linh hồn cho bài viết này, biến nó thoát khỏi một bài điểm phim thông
thường, chính là sự kết nối kỳ diệu giữa màn ảnh và cuộc đời. Bài viết được ra
đời vào lúc 2 giờ sáng - thời điểm của những suy tư chân thật nhất - sau khi
tác giả Đặng Xuân Xuyến bắt gặp dòng trạng thái "nhớ Bố" của con trai
mình.
Chúng
ta bắt gặp ở đây một sự giao thoa cảm động: Đặng Xuân Xuyến xem phim để hiểu về
nhân vật ông Thành, nhưng đồng thời cũng là để thấu hiểu cảm xúc của chính con
trai mình - Đặng Tuấn Hưng. Khi Đặng Tuấn Hưng viết "Xem Bố Già thấy nhớ Bố
quá", đó không chỉ là lời khen cho bộ phim, mà là lời tự tình của một người
con đang sống xa nhà. Và bài phê bình này chính là câu trả lời của người bố.
4. Lời kết: Ngọn lửa nghề và tình phụ tử
Tổng
kết lại, bài viết của tác giả Đặng Xuân Xuyến là một sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa
tư duy lý tính và tâm hồn cảm tính. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, nghệ thuật dù có
thương mại đến đâu, cuối cùng vẫn phải quay về phục vụ những giá trị nhân bản cốt
lõi.
Hơn
cả một bài bình luận phim, những dòng chữ này còn mang theo cả kỳ vọng và niềm
tin mà tác giả Đặng Xuân Xuyến dành cho cậu con trai Đặng Tuấn Hưng. Giữa mảnh
đất phương Nam đầy nắng gió, khi cậu con trai Đặng Tuấn Hưng đang nỗ lực rèn
luyện tại trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh thành phố Hồ Chí Minh, bài viết của
người bố chính là một "giáo án" sống động về sự khắt khe, công tâm và
tử tế với nghề. Có lẽ, tác giả Đặng Xuân Xuyến viết về cái hay, cái dở của nhà
sản xuất kiêm nhà biên kịch, diễn viên Trấn Thành hay diễn viên Tuấn Trần cũng
là cách để ông gửi gắm cho cậu con trai Đặng Tuấn Hưng bài học về sự dấn thân:
Nghề diễn không chỉ cần ánh hào quang, mà cần cả những giọt nước mắt thực sự và
một tâm hồn biết rung động trước những nỗi đau đời thường.
Phía
sau những nhận định sắc sảo ấy là ánh mắt dõi theo đầy tự hào và yêu thương của
một người cha, mong con mình mai này cũng sẽ tạo ra những "lát cắt sự sống"
chân thực như thế trên thánh đường nghệ thuật.
Tác
giả: Nguyễn Văn - bình luận trên
blog Trang Đặng Xuân Xuyến

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét