Trong
dòng chảy của thi ca đương đại, bài thơ "Tôi lại thở dài ngó xa xăm"
của Đặng Xuân Xuyến hiện lên như một nốt trầm mặc, đầy ám ảnh về thân phận và sự
lỡ dở của tình yêu. Bằng một bút pháp cổ điển kết hợp với cái nhìn hiện thực đầy
xót xa, Đặng Xuân Xuyến không chỉ kể lại một câu chuyện tình buồn mà còn dệt
nên một bức tranh tâm trạng, nơi thời gian và không gian không còn là thực thể
vật lý mà trở thành những lớp lang của bi kịch nhân sinh.
TÔI
LẠI THỞ DÀI NGÓ XA XĂM
Tôi
xa làng Đá đã nhiều năm
Từ
độ người ta tuổi chớm Rằm
Cái
tuổi xúi người say má thắm
Thả
hồn mơ mộng mãi xa xăm
Tôi
nhớ, người ta một cuối năm
Giữa
chiều mưa ấy rét căm căm
Mặc
tôi thảng thốt chặt tay nắm
Vẫn
nhẹ lắc đầu ngó xa xăm.
Tôi
biết người ta với làng Chằm
Ân
tình riêng nặng đã nhiều năm
Người
ta lại giỏi cam chịu lắm
Mặc
kẻ làng Chằm biệt biệt tăm.
Tôi
về làng Đá mỗi cuối năm
Nhìn
người hóa đá giữa đêm Rằm
Tuổi
xuân tự lấp sâu vạn dặm
Tôi
lại thở dài, ngó xa xăm...
Hà
Nội, 26 tháng 01 năm 2026
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Sức
hấp dẫn đầu tiên của tác phẩm nằm ở nghệ thuật kiến tạo hình ảnh và xây dựng tứ
thơ độc đáo. Đặng Xuân Xuyến đã khéo léo khai thác tứ "Vọng phu"
nhưng đặt trong bối cảnh đời thường, không mở ra theo chiều rộng của không gian
mà xoáy sâu vào chiều âm của số phận, khiến nó trở nên gần gũi mà buốt nhói.
"Làng Đá" – từ một địa danh hành chính cụ thể – qua dòng thời gian đã
biến chuyển thành một biểu tượng nghệ thuật: sự hóa thạch của nỗi đau. Hình ảnh
"Người hóa đá giữa đêm Rằm" là một nhãn tự đắt giá, lột tả sự tàn nhẫn
của thời gian. Ở đó, người phụ nữ không hóa đá trên đỉnh núi cao để thiên hạ
chiêm bái, mà họ "tự lấp sâu vạn dặm" tuổi xuân của mình ngay giữa
lòng làng quê, trong sự im lặng của lòng thủy chung lầm lạc. Đây là một bước chuyển
mình về tư duy nghệ thuật. Sự "hóa đá" ở đây không phải là sự thăng
hoa thành huyền thoại, mà là một sự "tự lấp sâu vạn dặm" của tuổi
xuân. Tác giả đã nhìn ra một bi kịch hiện đại: con người ta không chết đi,
nhưng họ tự đóng băng đời mình trong sự cam chịu và những giá trị đã lỗi thời.
Để
chuyển tải tứ thơ ấy, Đặng Xuân Xuyến đã xây dựng được những cặp hình ảnh đối lập
đầy ám ảnh. Hình ảnh "má thắm" của tuổi trăng tròn đối diện với cái
"ngó xa xăm" vô định ngay từ khổ đầu đã dự báo về một sự lệch pha giữa
sức sống thanh xuân và định mệnh u buồn. Đặc biệt, chi tiết "thảng thốt
tay chặt nắm" trong chiều mưa "rét căm căm" là một nhãn tự đắt
giá. Chữ "thảng thốt" ở đây không chỉ là trạng thái tâm lý mà là một
hành động vật lý mang tính biểu đạt cao; nó cho thấy sự chới với của một người
đang cố níu giữ cái thực tại đang tan rã. Đối lập với sự "thảng thốt"
ấy là cái "nhẹ lắc đầu" – một hình ảnh tĩnh lặng nhưng có sức công
phá mạnh mẽ hơn mọi lời cự tuyệt. Đặng Xuân Xuyến đã dùng cái "tĩnh"
để chế ngự cái "động", dùng sự im lặng để biểu đạt sự tuyệt vọng cùng
cực. Chính sự "giỏi cam chịu" mà nhà thơ nhắc đến không đơn thuần là
lời ngợi ca phẩm hạnh, mà là một tiếng thở dài phê phán những lề thói, những ân
tình cũ kỹ đã vô tình giam cầm biết bao kiếp người.
Cái
hay của tứ thơ còn nằm ở sự dịch chuyển điểm nhìn. Từ cái nhìn khách thể của
người đi xa trở về, tác giả chuyển dần sang sự đồng cảm và cuối cùng là sự đồng
điệu trong nỗi đau. Câu kết "Tôi lại thở dài, ngó xa xăm" là một sự lặp
lại có chủ đích, hoàn tất vòng lặp của bi kịch. Nếu cái "xa xăm" của
người phụ nữ là sự chờ mong kẻ biệt tăm, thì cái "xa xăm" của thi sĩ
là sự bất lực trước sự tàn nhẫn của thời gian và lòng người.
Trong
chỉnh thể của bài thơ "Tôi lại thở dài ngó xa xăm", Đặng Xuân Xuyến
không cầu kỳ trong việc dụng chữ bằng những thuật ngữ tân kỳ, nhưng lại đặc biệt
thành công trong việc kiến tạo một hệ thống ngôn ngữ giàu tính gợi hình và một
tứ thơ mang đậm hơi thở của bi kịch nhân sinh. Ngôn ngữ và hình ảnh trong tác
phẩm này không tồn tại độc lập mà đan cài chặt chẽ để phục vụ cho một ý đồ nghệ
thuật nhất quán: sự hóa thạch của nỗi đau.
Khổ
thơ cuối là một sự thăng hoa của cảm xúc nhưng lại hạ cánh trong một hiện thực
tàn khốc. Hình ảnh "Nhìn người hóa đá giữa đêm Rằm" là một ẩn dụ đầy
sức nặng. Làng Đá không còn là tên gọi hành chính, nó đã thấm vào máu thịt, vào
số phận của con người. Người phụ nữ ấy, sau bao năm tháng đợi chờ, đã tự hóa thạch
chính tuổi xuân của mình. Cụm từ "Tuổi xuân tự lấp sâu vạn dặm" gợi
lên một sự hy sinh tự nguyện nhưng vô vọng, một sự tự chôn vùi cái tôi cá nhân
vào hố sâu của định kiến và lòng thủy chung lầm lạc.
Điểm
đáng chú ý nhất về nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ là hệ thống vần "ăm"
(năm, Rằm, thắm, xăm, căm, nắm, Chằm, tăm, dặm) được gieo xuyên suốt tác phẩm.
Trong ngữ âm tiếng Việt, vần "ăm" là một âm đóng, tạo cảm giác tù
túng, quẩn quanh và bế tắc. Việc lặp lại âm hưởng này không chỉ tạo nên tính nhạc
cho bài thơ mà còn tạo ra một không gian tâm lý chật hẹp, nơi nhân vật trữ tình
và cả người phụ nữ kia đều bị giam cầm trong những ký ức không lối thoát. Bên cạnh
đó, cách sử dụng các từ láy như "căm căm", "thảng thốt",
"biệt biệt tăm" đã đẩy cao tính biểu cảm, làm đậm thêm cái lạnh lẽo của
không gian và cái dài dặc của thời gian.
Kết
thúc bài thơ, tác giả lặp lại hành động "ngó xa xăm" nhưng lần này là
cái nhìn của chính chủ thể trữ tình. Nếu cái "xa xăm" của người phụ nữ
là sự chờ đợi vô định, thì cái "xa xăm" của nhà thơ là sự bất lực trước
vòng xoáy của nhân duyên và số phận. Tiếng thở dài của Đặng Xuân Xuyến không chỉ
dành cho một mối tình đơn phương, mà là tiếng thở dài cho những kiếp người tự
buộc mình vào những giá trị xưa cũ để rồi tàn héo trong thầm lặng.
Bằng
việc sử dụng ngôn ngữ giàu nhạc tính và xây dựng những hình ảnh có sức nặng biểu
tượng, Đặng Xuân Xuyến đã nâng một câu chuyện tình lỡ dở lên thành một suy tưởng
về thân phận. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân mà là bản cáo trạng
nhẹ nhàng nhưng buốt nhói về những lề thói, những ân tình cũ kỹ đã vô tình chôn
vùi biết bao kiếp người trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Có
thể nói, với "Tôi lại thở dài ngó xa xăm", Đặng Xuân Xuyến đã thành
công trong việc nâng một câu chuyện riêng tư lên thành một suy tưởng mang tính
nhân văn sâu sắc. Bài thơ không chỉ chạm đến trái tim độc giả bằng sự chân
thành, mà còn khẳng định bản sắc của một cây bút biết cách dùng những ngôn từ
giản dị để chạm tới những vỉa tầng sâu kín nhất của tâm hồn con người.
ĐỖ
ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn
Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét