Nỡ nào gọi anh bằng chú
Để anh nói chuyện không vào
Nhìn nhau có chiều gượng gạo
Chuyện trò cứ nhạt làm sao
Nỡ nào gọi anh bằng chú
Để anh nói chuyện không vào
Nhìn nhau có chiều gượng gạo
Chuyện trò cứ nhạt làm sao
100 câu đố về lịch sử Việt Nam của Đào Hữu Phương:
1. Vua nào mặt sắt đen sì?
2. Vua nào trong buổi hàn vi ở
chùa?
3. Tướng nào bẻ gậy phò vua?
4. Tướng nào dùng bút đánh lừa
Vương Thông?
5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng?
I - THU VÔ NGÔN
Thơ Trần Thoại Nguyên
Thu rừng thông lặng câm
Đồi cỏ hoa âm thầm.
Vầng trăng khuya vàng lạnh
Đáy hồ in thu tâm.
Lẳng lơ danh tiếng đã lâu
Người đời vẫn thích Thị mầu ghẹo sư
Chiều nghiêng chân bước
qua chùa
Thấy sư quét lá lại mơ Thị mầu .
24/10/1012.
(Mời các Doanh nhân – Đại gia hoặc các Chí sĩ có tiềm lực kinh tế hợp tác)
PHẠM NGỌC THÁI
Trước hết, Phạm Ngọc Thái là một nhà văn nhiều tài năng. Một thi nhân lớn của thi ca hiện đại VN – Tên tuổi và các tác phẩm văn học còn sống mãi, vang vọng ngàn thu với nước non.
Năm dâu út tốt nghiệp ngành Tin học Trường Đại học Bách khoa Hà Nội cũng là lúc giai út học xong bằng hai Tin học cùng trường. Dâu út thi công chức vào ngành giáo dục Nam Định và dạy tin học máy tính cho trẻ trường tiểu học.
THE
SONG OF THE OLD
Wiliam butler yeats
I rise the dawn, and I kneel and
blow
Till the seeds of the fire pliker and
glow
And then I must scrub and bake and
sweep
Till star are beginning to blinh and
peep
And the young lie long and dream in
the bed
Of the matching of ribbons for bosom
and head
And their day goes over in idleness
And they sign if the wind but lift a
tress
While I must work because I am old
And the seed of the fire gets feeble and cold.
Chùm
thơ 3 bài của Trần Thanh Bình đoạt giải Nhất cuộc thi "Đố ai đếm được lá rừng"
của công ty cổ phần ngôi nhà chào buổi sáng GMH tổ chức.
BÓNG MẸ
Đêm phố thị ồn ào
sâu thẳm giấc mơ quê
PHẠM DUY CÒN ĐÓ MUÔN ĐỜI
Trăng
nhé nghìn đêm bạc tiếng gà”
(Trích
bài thơ “LÝ BẠCH” của Trần Mạnh Hảo)
Chúng tôi (TMH) xin mượn tên cuốn sách: “Phạm Duy” còn đó nỗi buồn” của họa sĩ, nhà văn Tạ Tỵ làm tiêu đề cho bài viết về nhạc sĩ Phạm Duy của mình.
NGÔI SAO NHỎ
R. L.
Stevenson
Lấp lánh, lấp lánh ngôi sao
nhỏ
Tôi tự hỏi em là ai đó
Mà đứng trên vũ trụ cao vời
Như kim cương muôn sắc trên
trời.
“THỨC CÙNG BÓNG TỐI” TẬP THƠ HAY NHẤT NĂM
2014: MẶT TRỜI KHIẾM THỊ VÀO THƠ
Trần
Mạnh Hảo
Sau khi chúng tôi (TMH) đưa lên FB một số bài thơ, câu thơ hay của nhà thơ khiếm thị Nguyễn Việt Anh trích trong tập thơ lục bát “Thức cùng bóng tối” (NXB Hội nhà văn 10-2014) chưa đầy một ngày đã có mấy chục “còm” hưởng ứng khen thơ hay. Trong số “còm” này, có lời của nhà thơ Trần Đăng Khoa (tên FB là “Đảo chìm” viết như sau: “Nhiều câu quả là hay thật, và hay nhất là không ngửi thấy mùi Trần Mạnh Hảo. Sợ bố Hảo lại vẽ ra một nhà thơ, như lão đã từng vẽ ở... thế kỷ trước. Bác đưa hết thơ cô bé này lên fb đi. Tuyệt!”
Tầm gần 11 giờ trưa ngày 26 Tháng 8 năm 2021, dạo facebook, tôi bị hút hồn bởi ảnh bàn tay minh họa cho status của họa sĩ, nhà giáo Nguyễn Duy Chuẩn:
“KHÓC
NGÓN TAY
Đang vẽ tự dưng đau ngón tay
Cứ tưởng ngày xưa con muỗi đốt
Mải làm một tí sẽ quên ngay
Nào ngờ đã uống mươi ngày thuốc
Không đỡ thì thôi vẫn cố đau
Quanh quẩn tìm phương như chống
giặc
Đủ điều trong ấy đã yên chưa?
...
Giận mình mới vậy mà than
khóc
Khóc người không khóc khóc ngón tay?”
TỰ BẠCH
Làm thơ
không phải sở trường
Chi khi có hứng bất thường viết chơi
Dám đâu
vỗ ngực với đời
Xưng nhà thơ để tiếng cười nhân gian
Liều
mình xin ghép đôi vần
Tấm tình gửi tặng người thân gọi là…
Chuyện Phật Trời không ai biết
được
Bọn phi nhân thì cứ sống sờ sờ
Người nhân nghĩa chết sớm, chết
bất ngờ
Để bia miệng mau mờ hơn bia
đá
PHỐ PAUL BERT
Dưới thời Pháp thuộc và tạm chiếm (trước 1 – 7 – 1954) phố Trần Hưng Đạo ngày nay được gọi là phố Paul Bert, tên một Toàn quyền Pháp ở Đông Dương. Sau giải phóng 1954, phố được đổi tên là phố Đinh Tiên Hoàng, rồi Trần Hưng Đạo.
1.
Bỏ nghiệp kiếm cung
Thời
Minh Hy Tông (1605 – 1627), Hàm Phong, người Nhữ Nam, vốn dòng cung kiếm. Mười
sáu tuổi đã làu thông thập bát ban. Một buổi đang luyện võ bỗng nghe từ biên
cương phụ thân là Hàm tiên phuông cùng bào huynh đều tử trận, Hàm khóc rống lên
rồi vứt mạnh bảo đao xuống đất mà rằng:
- Cái thứ vô dụng nầy còn đụng đến làm gì?
Thức tỉnh trong ta một tháng
ba
Mộc miên Tây Bắc đỏ trời xa
Bồi hồi xúc động mùa xuân ấy
Đau xót, vinh quang, máu và
hoa
Tây Bắc bây giờ đẹp ý thơ
Leo đèo ngắm thác cảnh như mơ
Du khách đắm mình trong sắc
biếc
Suy tưởng tương lai sáng cõi
bờ
Than ôi!
1. Núi đùn mây bốn đợt ngậm ngùi
Rừng trút lá hai mùa tan tác!
2. Nước ba miền ruột tím gan
bầm
Người trăm triệu tim đau dạ
thắt.
Cảm ơn ông Hoàng Dương Chương tặng sách mới xuất bản:
ĐỊA DANH THÀNH NAM XƯA & NAY / Hoàng Dương Chương, Ngô Thị Thơm, Tống Hạnh biên soạn. - H.: Thanh Niên, 2021. - 360 tr. ; 21 cm.
Trên đầu bìa và trang tên sách ghi: Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch -
Thư viện tỉnh Nam Định.
Phu nhân giọng nhão nhoẹt:
-
Mình o…o…i…i…!
Thám
hoa nhại theo:
-
O…o…i…i…!
- Hi…! Mình ơi, em đọc sách thấy một tác giả viết: “Kinh Kha ám sát Tần Thủy Hoàng”, dùng “ám sát” như vậy đúng hay sai vậy mình?
Trong
bài “VỀ PHƯƠNG PHÁP DẠY HỌC NGỮ VĂN” của Trần Đình Sử (2006), ngay ở câu đầu,
ông Sử đã viết chưa đúng tiếng Việt. Ông liên tục lặp đi lặp lại từ “xác định”: xác định một đối tượng
không thể xác định là văn chương- nghệ thuật của tâm hồn con người. Môn văn của
cảm xúc tràn đầy, với thích thú, rung động, vừa thực tế vừa mơ hồ, nâng trí tưởng
tượng tràn ra khỏi văn bản. Đây là một môn học thuộc về phạm trù “mỹ cảm của
Cái Đẹp” mà các ông GS dốt đã nhốt vào cũi sắt bằng sự “ĐỌC HIỂU” thô thiển.
Các ông đã giết chết môn văn bằng một
tên gọi quái đản khác là môn “NGỮ VĂN”. Ông Sử viết ngay câu đầu đã sai tiếng
Việt như sau:
“Muốn xác lập hệ thống các phương pháp dạy học ngữ văn trước tiên chúng ta cần xác định nội dung môn học, xác định các hoạt động cơ bản để đạt được kết quả của môn học, rồi từ đó mà xác định các phương pháp cụ thể đặc thù của bộ môn” (trích từ Facebook Trần Đình Sử).
(Lời bình trích tập "Phạm Ngọc Thái * Phê bình và tiểu luận thi ca", Nxb Văn hóa Thông in 2013)
Thi nhân Hàn Mặc Tử
ĐÂY THÔN VỸ DẠ
Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay.
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
Hàn Mặc Tử
CÓ PHẢI BÀI THƠ “ĐÂY THÔN VĨ DẠ” – “TIẾNG
NÓI TRỮ TÌNH THÀNH CHUỖI PHÁT NGÔN THÁC LOẠN”?
Trần Mạnh Hảo
LA KHẮC HÒA (Lã Nguyên) học ở Nga nhiều năm vừa dịch bậy bạ thơ Puskin cũng là kẻ "thác loạn hóa" thơ Hàn Mặc Tử, một PGS.TS ngu dốt tận cùng lại là PGS. TS văn học mấy mươi năm giảng dạy bậy bạ ở đại học sao?
Tranmygiong.blogspot.com được lập từ tháng 12 – 2016, đến nay hơn bốn năm, đã đăng 2.800 đơn vị xuất bản với khoảng năm nghìn bài thơ, văn, nghiên cứu, phê bình của gần năm trăm tác giả cộng tác trong và ngoài nước, thu hút hàng triệu lượt người đọc.
Bài xướng của Trần Hùng Thắng:
MỪNG TUỔI TÁM MƯƠI
Thang đời tám chục bến thi
nhân
Áo đỏ làng ban tuổi bát tuần
Con cháu vui mừng dâng chén
thọ
Bạn bè hồ hởi chúc trăm xuân.
Câu thơ tựa cửa hoa đơm trái
Chén rượu kề môi tứ nảy vần
Hậu duệ Đông A nuôi khát vọng
Thập tuần thắm lộc lụa vua
ban.
Xuân 2022
Gia Long là vị minh quân có thể nói là vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc. Cái tên Việt Nam là do ông chính thức đặt làm quốc hiệu nước ta, ông là vị hoàng đế lần đầu tiên thống nhất sơn hà liền một dải từ Ải Nam quan đến Cà Mau cùng với một vùng biển đông rộng lớn với hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ, tạo nền móng vững chắc cho nước Việt Nam thống nhất ngày hôm nay.
Nhìn ảnh em anh khóc
Như đứa trẻ lên mười
Một tài năng văn học
Sao sớm chịu thiệt thòi?