Hiển thị các bài đăng có nhãn Tác giả Phan Đạt Ninh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tác giả Phan Đạt Ninh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2024

VIGLACERA TÌNH YÊU LỚN / Phan Đạt Ninh

 

Nhà văn Phan Đạt Ninh



Chương 1:  CÁI CÒ CÁI VẠC CÁI NÔNG

 

Câu ca dao này xuất phát từ nền văn hóa lúa nước. Cái cò, cái vạc, cái nông từ bao đời nay chúng vẫn là cò, là vạc, là nông. Hình ảnh chúng thật đẹp trong tâm trí mọi người và thật sự hoàn chỉnh trong những bức tranh thủy mặc nổi tiếng. Câu “Sao mày lội lúa nhà ông hở cò?” kiểu nói chụp mũ này khiến cò dù hiền lành đến mấy cũng phải lên tiếng “không phải cò”. Thật oan cho cò. Cò đứng trên bờ đợi “Mẹ con cái vạc nó mò cho tôi”. Cò là  thứ hạng gì mà Vạc phải dâng tôm tép cho cò. Nông cũng lội ruộng sao dường như bị lãng quên? Câu ca dao vừa kín vừa hở vừa thừa vừa thiếu này nói nên điều gì? Ai cũng có quyền cảm thụ và bình luận theo cách hiểu của mình. Nhưng có điều bạn phải luôn nhớ rằng cò, vạc, nông chúng đã có mặt và sống trên đất  nước Việt nam từ mấy ngàn năm. Thế kỷ của cò, vạc, nông cũng là thế kỷ của những lò gạch thủ công. Thế kỷ hai mốt làm gì có những câu ca dao hay và đẹp nói về cò, vạc, nông nữa, làm gì còn những chiếc lò gạch thủ công cổ lỗ nữa? Tất cả đã thành huyền thoại. Tất cả chỉ còn ở những đình chùa, đền đài miếu mạo xưa được quốc gia bảo tồn. Bảo tồn có nghĩa là trân trọng quá khứ, trân trọng người xưa, trân trọng gia tài ông cha ta để lại.

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2022

THỜI ĐẠN LỬA : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh

 



                       (Bản thảo)

 

       Phần 1: THỜI MỘNG MƠ

 

                           Chương 1

 

       Chiều nay ông Thăng và con gái ra trang trại làm vườn. Trông thấy Minh và Hùng ông đã lên tiếng:

- Hai đứa tối nay vào bác ăn cơm.

       Nghe ông Thăng nói vậy, Hùng lên tiếng:

- Bác mời nhưng con gái bác có mời đâu mà tụi cháu dám vào?

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2021

ĐÁ GÀ: Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh

 



Chương 1

         Làng Vàng là nơi đồng đất thuần nông ba bề bốn bên là đồng ruộng. Từ trên cao hay từ xa nhìn về làng Vàng như một ốc đảo lọt giữa khoảng không mênh mông của trời đất và sông nước.

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2020

CHÙM SÁCH MỚI CỦA NHÀ VĂN PHAN ĐẠT NINH VỪA GỬI TẶNG




        Trang chủ vừa nhận được chùm sách quý xuất bản trong hai năm 2018 – 2019 của nhà văn Phan Đạt Ninh gửi tặng. Trang chủ chân thành cảm ơn nhà văn và thông tin nhanh với bạn đọc:

        Nha văn Phan Đạt Ninh sinh 12 – 6 – 1954 quê Đông Khê, An Hải, Hải Phòng. Hiện sống tại thành phố Hồ Chí Minh, kĩ sư, nguyên giảng viên cao đẳng và đại học.

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

XA VỜI – VÌ ĐÓ LÀ EM – NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT / Phan Đạt Ninh


Nhà thơ Phan Đạt Ninh



XA VỜI

Những con chim đậu trên mỏm đá
Bên phải
Bên trái
Những cành cây chìa ra như mời mọc ân cần
Những tiếng hót lứu lo chào buổi sáng
Buổi chiều
Ngày nắng
Ngày mưa
Tiếng hót như rót vào không trung
Vào thần linh và ma quỷ
Vào mỏm đá
Vào cành cây
Đôi mắt của chim thật sáng
Long lanh như sương mai
Dưới ánh sáng mặt trời
Dưới ánh trăng vằng vặc
Bài thơ chim đã hót
Bầy chim nhớ đến cả đời
Những cành cây tươi và khô đi trong chờ đợi
Không một bóng chim dù rất xa vời.

16.1.2018

Thứ Tư, 3 tháng 1, 2018

Tiếng đàn bạn – Cứ thế: Thơ Phan Đạt Ninh


Nhà thơ Phan Đạt Ninh



TIẾNG ĐÀN BẠN

Tiếng đàn bạn buồn như chiều mưa
Buồn như chiều thu của thời dĩ vãng
Tiếng đàn thấy sương chiều bảng lảng
Thấy vu vơ mây gió lạc cuối trời.
Tiếng đàn bạn thấy những nơi
Áo quần tả tơi mùa gió bão
Tiếng đàn bạn thấy nơi huyên náo
Khạc ra rượu bia khạc ra mặt người.
Tiếng đàn bạn không có nụ cười.

                                              10-7-2016

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 22, 23,24,25 hết)



 


        Chương 22

        Thời gian lặng lẽ trôi.
        Bộ ba Sơn, Gã, Vinh bốn mươi năm rồi họ mới gặp lại nhau. Vinh với Gã thì không nói làm gì bởi họ đã là một nhà. Chỉ có Sơn là biền biệt mấy chục năm.

Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 18, 19, 20, 21)




Nhà văn Phan Đạt Ninh

        Chương 18

        Linh cảm của Gã thế mà đúng thật.
        Gã có quyết định từ Bộ điều động Gã đến nhận công tác ở Ban quản lý đường dây năm trăm ki lô vôn. Thế là Sơn và Gã mỗi đứa một nơi. Cái bộ ba ngày nào thế là tan hết. 

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 14, 15, 16, 17)


 


Chương 14

        Mờ sáng toàn đội của Gã đã dàn người chuẩn bị cho công việc.
        - Cánh con gái hôm nay trèo lên cột đi!
        Hai cậu thợ trẻ đang chỉnh lại quần áo, mũ bảo hộ, dây an toàn, dây thừng, mỏ lết chuẩn bị trèo lên cột nói vui.
        Cánh con gái đáp lai:
        - Không trèo để đây trèo cho? “Vênh” vừa thôi !
        - Đội trưởng Gã ơi? Bận sau trèo cột cho bọn tôi mặc quần đùi ống rộng cho mát để dễ làm nhé ? Mặc quần dài gò bó khó làm lắm! Cánh con gái góp ý thế, bảo thế!
        - Ai góp ý ? Ai bảo thế! Chỉ điêu!
        Hai cậu thợ toét ra cười rồi trèo lên cột. Những đoạn sắt ngắn được cắm dần vào các lỗ trên thân cột. Khi đã ở vị trí, họ khóa dây an toàn vào cột rồi thả đầu dây xuống để cánh nữ buộc vào xà kéo lên.

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 8, 9, 10)


 


                    
          Chương 8

          Sơn về đến Hà nội tầm bốn giờ chiều. Sơn xách xô ra bể vét nước tắm qua rồi thắng bộ quần áo gọi là mới được gấp cẩn thận đặt dưới chồng sách cho phẳng và ăn ly. Sơn xuống nhà thầy.

Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 7)





                    
          Chương 7

          Sáng nay chủ nhật được nghỉ. Gã, Sơn, Vinh về quê.
          Gã và Vinh xuống nhà thầy mượn xe để về quê. Vinh cứ oang oang nói với thầy cô:
          - Em về để gặp mặt người em yêu. Còn người ấy có yêu em không thì chưa biết, hồi sau sẽ rõ. Bữa nọ Gã nói nhà Gã có bè tre ngâm, em tính sẽ đóng cho thầy chiếc giá sách.

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 6)






          Chương 6

          Vinh như chiếc rơ le thời gian. Vinh ngủ đúng ba mươi phút là dậy. Vinh vừa vươn vai vừa ngáp nên Vinh nói như ngọng:
          - Tớ nằm mơ thấy người yêu của Gã đúng là không phải người trong ảnh. Dường như có điều gì đang đợi, đang hẹn tớ thì phải? Tớ thấy nàng vẫy tay gọi. Nàng nhìn tớ tình tứ lắm. Nàng nói nàng đã chờ tớ từ lúc nàng lọt lòng mẹ. Nàng sinh ra là để cho tớ...

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 5)






     Chương 5

          Sớm nay mới bốn giờ Sơn đã tỉnh giấc. Sơn thấy Gã  nhẹ nhàng chằng buộc túi đồ dùng cá nhân vào xe rồi thận trọng mở cửa phòng dắt xe ra. Sơn biết Gã làm vậy để không ảnh hưởng đến giấc ngủ của hai người. Thấy Sơn ngồi dậy, Gã đến bên nói nhỏ:
          - Còn sớm, dậy làm gì ? Ngủ tiếp đi.

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 4)





     Chương 4

          Nuốt xong miếng bánh mì cuối cùng Sơn quay sang nhìn Gã. Nói gì thì nói Sơn cũng thương Gã ra phết. Ngoài tết vừa rồi Sơn có hai bộ áo quần mới mẹ mới mua, thấy Gã thiếu quần áo, Sơn kỉ niệm luôn cho Ga một bộ.Gã thích lắm, Gã ôm Sơn quay tít. Sơn nói vào tai Gã " Có đếch gì mà ơn với chẳng huệ, là bạn bè thì phải thế."

Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 2 - 3)






       Chương 2

          Những tháng ngày sống bên Gã đôi lúc Sơn cũng cảm thấy khó chịu bởi tính nết Gã. “Một thanh niên mới  ngoài hai mươi tuổi mà đã tính toán cho những ngày hiện tại, trước mắt, lâu dài thì còn gì là thời thanh niên bay nhảy, khoáng đạt nữa...”. Sơn ngồi thu lu bên góc sân thượng nghĩ về Gã, về bản thân để rút ra bài học thì Gã mò đến. Gã nói:
          - Lại đăm chiêu suy nghĩ gì vậy?

Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017

VÀNG - THAU - MỘT - THỜI : Tiểu thuyết / Phan Đạt Ninh (Chương 1)


 
Nhà văn Phan Đạt Ninh

          Nhà Văn Phan Đạt Ninh là tác giả quen thuộc của bạn đọc blog TMG với những tác phẩm “Nắng qua đèo” (Thơ), “Sương khói mặt người” (Tiểu thuyết) mà chúng tôi đã đăng tải nhiều kỳ trong nhiều năm qua. Kỳ này, chúng tôi trân trọng giới thiệu nhiều kỳ tiểu thuyết “Vàng thau một thời” của nhà văn. Mời các bạn thưởng thức.


     Chương 1

          Gã thuộc loại điển trai nhất trường. Gã đã đẹp lại nhiều tài vặt nên cánh nữ sinh Bách khoa mê Gã lắm. Thuở ấy cứ mỗi buổi lên lớp trên hội trường dốc hay ở khu C8, C9 gì đấy, Gã thường rủ Sơn chọn chỗ cuối cùng của lớp để ngồi. Chỗ cuối cùng xa giáo viên nên Gã thoải mái co chân lên ghế. Thấy hành động của Gã, Sơn hỏi:
          - Sao cậu cứ thích ngồi tít dưới đó là thế nao? Vừa khó nghe thầy giảng, vừa không được ngồi cạnh lũ con gái hương thơm như kẹo?
          Nghe Sơn  hỏi vậy, Gã chỉ cười. Thấy thế Sơn lại hỏi:
          - Tớ nói không đúng à?
          Gã trả lời tỉnh khô:
          - Đúng với cậu nhưng không đúng với tớ ! Cậu thích ngồi trên thì lên đấy mà ngồi. Rõ là ngốc...
          Gã nói như mắng vào mặt Sơn.Thấy Sơn không trả lời, không có tín hiệu phản ứng gì, Gã nói tiếp:
          - Tớ nói thế cậu không tự ái à?
          Nghe Gã hỏi vậy Sơn nghiêm mặt trả lời:
          - Tự ái với cậu để bằng không à?
          Gã cười khùng khục khiến tụi bạn ngồi phía trước quay lại nhìn.

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

SƯƠNG KHÓI MẶT NGƯỜI: Tập 2 chương 12, 13 (Hết) / Tiểu thuyết Phan Đạt Ninh


Nhà văn Phan Đạt Ninh

          Chương 12

          Mấy tháng sau.
          Phượng gọi Lý vào phòng khách nói chuyện. Phượng hỏi: Em đã suy nghĩ về chuyện chồng con của em chưa? Cách đây mấy tháng, chị em mình đã tâm sự về nội dung này. Bữa ấy Lí nói  chưa dám nghĩ tới...
          Lý à, vết thương nào rồi cũng hóa sẹo. Thời gian và phụ nữ chúng ta bao giờ cũng đối chọi nhau. Nhan sắc người phụ nữ hữu hạn lắm, còn thời gian thì vô hạn, Lý không thể lấy vài năm, hay một năm để quên đi chuyện ưu phiền. Không quên được đâu Lý ơi. Mọi cảm xúc người ta phải nhường cho lí trí. Con người phải sống bằng lí trí, phải vươn lên trong mọi hoàn cảnh. Anh Minh có nói với Phượng : Cô Lý không thể ở đây làm việc cho nhà mình mãi được. Người như cô ấy phải có chồng, một người chồng đường hoàng, tử tế. Tội cho cô ấy ở nhà quê, lấy chồng ở quê, nên mọi chuyện đều có giới hạn hẹp. Người có nhan sắc, có đạo đức như cô ấy ở thành phố chẳng có cô nào chịu lấy chồng thấp kém cả. Cô nào cũng có gia đình hạnh phúc, có cuộc sống tốt. Lý nghĩ sao về lời nói của anh Minh?

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

SƯƠNG KHÓI MẶT NGƯỜI: Tập 2 chương 10, 11 / Tiểu thuyết Phan Đạt Ninh



           Chương 10


          Đám ma Hội khác hoàn toàn với những đám ma từ trước tới giờ ở cái làng Vàng bé nhỏ thân thương này. Thông thường khi nhà nào có người chết, gia đình và địa phương tổ chức tối đa không quá ba ngày, hai đêm. Đám Hội chỉ có một ngày, một đêm. Tức là Hội chết chiều hôm trước thì chiều hôm sau đã đưa Hội ra đồng
          Trong điếu văn, trưởng thôn làng Vàng cũng nêu ngắn gọn Hội mất đột ngột do trượt chân té ngã, đầu đập xuống sân nhà. Điếu văn cũng nhắc đến những thành tích của Hội đã đóng góp cho địa phương. Tuy vậy bà con vẫn nhóm nọ, nhóm kia xì xầm bàn tán về lý do Hội ngã chết,
về ả nhân tình của Hội.

Thứ Tư, 31 tháng 5, 2017

SƯƠNG KHÓI MẶT NGƯỜI: Tập 2 chương 8, 9 / Tiểu thuyết Phan Đạt Ninh



          Chương 8

          Thấy ông” Bình cũ rượu mới”,Kết và ba lãnh đạo xã đến nhà hàng,ông Hai Bốn lên tiếng : Bữa nay có chuyện gì mà rồng đến nhà tôm thế? Mời các vị vào uống nước. Nghe vậy ông Bình khà khà cười : Có chuyện vui để nói đây. Nhà hàng có món gì đặc biệt thì làm cho cánh tôi năm suất nhậu?
          Lão Mạnh trong bếp cũng ló đầu ra nói đại: Khách đặc biệt phải có món đặc biệt chứ! Thịt heo rừng xào xả ớt, vịt quay lá móc mật, phở xào tim cật, rượu Mẫu sơn chính hiệu. Các vị đồng ý chưa?