Từ buổi bình minh của các triều đại, quyền lực luôn cần một danh nghĩa để tự chứng minh mình chính đáng. Người xưa nói vua là thiên tử con của Trời, được Trời trao mệnh cai trị thiên hạ? Nhà Chu dùng “Thiên mệnh” để biện giải cho việc thay nhà Thương. Vòng xoay lịch sử cho ta thấy: Mỗi triều đại lại tìm cách chứng minh rằng mình mới là người được Trời giao phó giang sơn. Chính tư tưởng ấy cũng hàm chứa một quy luật đáng suy ngẫm: Khi người cầm quyền mất đức, làm dân chúng khổ sở, họ có thể bị xem là đã mất “Thiên mệnh”.





















