Đây là ảnh chụp đội chiếu phim số 1 của Nhà văn hóa (Câu lạc bộ) f338 trước khi lên đường phục vụ dài ngày các đơn vị cơ sở. Từ trái qua phải: Dũng lái xe, Hòa thuyết minh, Dũng máy nổ, Trung quay phim.
Đây là ảnh chụp đội chiếu phim số 1 của Nhà văn hóa (Câu lạc bộ) f338 trước khi lên đường phục vụ dài ngày các đơn vị cơ sở. Từ trái qua phải: Dũng lái xe, Hòa thuyết minh, Dũng máy nổ, Trung quay phim.
Năm 1971 tôi đang học năm thứ tư Đại học
thì có lệnh nhập ngũ về Trung đội vệ binh Trung đoàn 101 của Sư đoàn 325. Năm
1972 chúng tôi chiến đấu ở Quảng Trị. Có thời gian, E101 F325 được điều trực
thuộc Sư đoàn 320. Phó Tư lệnh F320 là trung tá Đào Dũng, trực tiếp chỉ huy
E101 của F325. Vài lần tôi và Quỳnh đi bảo vệ ông xuống đơn vị trực thuộc nắm
tình hình. Có bận qua suối, ông đeo giầy da nên cứ lúng túng. Tôi xung phong
cõng ông qua suối, nhưng Quỳnh bảo:
- Để em, anh gầy thế nhỡ ngã thủ trưởng
thì sao.
Nói rồi Quỳnh khom lưng cõng thủ trưởng qua suối.
1- Khoảng cuối năm 1976 con gái tôi theo chú ruột lên thăm bố đóng quân ở Thậm Thình Vĩnh Phú rồi ở chơi hơn một tháng. Con bé mới ba tuổi, rất ngoan. Hàng ngày nó tha thẩn chơi với các chú các ông các cô, đến bữa ăn cơm độn mì bộ đội. Bữa ấy tôi phải đi công tác xuống các đơn vị cơ sở bảy ngày, không thể đem con theo. Hai cô bộ đội ở đại đội thông tin nhận trông nom con bé. Hoàn thành đợt công tác, tôi đón con, cảm ơn hai đồng đội bằng việc dùng máy cơ đen trắng chụp hai cô một kiểu. Cô nhỏ tên là Lan. Hai cô giờ thế nào cho bố con tôi biết nhé. Con bé giờ đã lên bà nội rồi hai… cụ ạ.
1.
Xa quê xứ lạ dung thân
Trong lòng vẫn mãi bâng
khuâng trông chờ…
Quê nhà đẹp tựa bài thơ
Sông dài nối những bến bờ
chiêm bao
Chiều buông vạt nắng hanh hao
Gió đùa sóng lúa dạt dào mông
mênh
Cánh diều no gió thênh thênh
Trời xanh xanh thẳm bồng bềnh
mây trôi
Gió lùa mây xuống góc trời
Ráng chiều sắc đỏ chơi vơi dạt
dào
Nắng chiều rũ bóng xanh xao
Xô nghiêng chiều tím ngã vào
hoàng hôn…
Những ngày chớp biển mưa nguồn
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng buồn
ru con
Lời ru tha thiết héo hon
“Cái cò lặn lội… nỉ non…”
chung tình…
Người xưa có câu: “Quý hồ tinh, bất quý hồ đa”. Đối với thơ ca, điều ấy càng đúng hơn. Một bài thơ hay không nằm ở số lượng chữ nghĩa được sử dụng, nó nằm ở khả năng cô đọng cảm xúc, tư tưởng và hình ảnh trong một dung lượng ngắn gọn. Cho nên việc lựa chọn từ ngữ luôn là công việc quan trọng bậc nhất của người làm thơ.
SUY NGẪM
Chẵn bảy mươi chồi hạ chuốt
xanh
Hồng trong giỏ mắt nụ xuân
lành
Bên vườn lộc biếc ngờ thu cảnh
Trước ngõ đông vàng mở lựu
nanh
Bạc lá gày thân nào bỏ rễ
Chàm da hoại gốc vẫn vươn
cành
Hoa lòng rạng rỡ trời bung
tím
Vỏ thắm tươi hồn dạ vẫn đanh.
Kỷ niệm tuổi 70 - Tháng
5-2024
Về phố Thái Hà thật là phiêu
Chợ cóc lùi xa, gió mượt nhiều
Và kìa phố nhỏ Trần Quang Diệu
Hè thoáng, vườn hoa trổ sắc
yêu.
.
Nhà thơ Nguyễn Văn Nhiếp tặng trang chủ tác phẩm:
Nguyễn
Văn Nhiếp đời và thơ. – [Nam Định: Cơ sở in Vũ Hữu Lợi, 2025]. – 248 tr. : Nhiều
ảnh màu ; 20 cm.
1.
Tôi về một sớm bình minh
Vịn vào nỗi nhớ tìm hình tuổi
thơ…
Mái tranh khói tím giăng mờ
Gió đưa hương lúa đơn sơ mơ hồ
Nghiêng vành nón lá nhấp nhô
Giữa làn sóng lúa xanh xô bềnh
bồng
Heo May thả gió trên đồng
Lúa mùa đến cử đòng đòng trổ
bông
Cánh cò trắng, cánh gió đồng
Cánh diều treo giữa mênh mông
trời chiều
Cánh chim chao gió liêu xiêu
Đồng xanh chao gió hiu hiu ngọt
ngòn
Chiều tà nắng xế đầu non
Ai đem giấu nắng hoàng hôn cuối
đèo
Gió mơn man, gió hanh hao
Thổi vào mái lá ngọt ngào tái
tê…
Thằng cháu ngoại
hỏi tôi:
- Gần đây, cháu có đọc một bài viết trên trang Nam Định đất và người hay là trang Nam Định xưa và nay cháu nhớ không rõ, có bài của một tác giả cháu cũng không nhớ tên, bây giờ tìm lại thì không được. Tác giả bài này có bảo Phạm Ứng Thuần nhà thơ trào phúng không phải là nhân vật chí Nam Định, có đăng kèm bài thơ của Phạm Ứng Thuần. Phạm Ứng Thuần có phải nhân vật chí Nam Định không ông?
Cô ấy ngày xưa, em biết
không
Thắt đáy lưng ong, mặt
trắng hồng
Nghe bảo phải lòng anh cơ động
Mười mấy Đông rồi cứ ngóng
trông...
*
Truyện nhặt Trần Mỹ Giống
Lão rất hay nghe vợ. Lão tin yêu, trọng vợ nên có chuyện gì vui buồn lão cũng kể với vợ. Có khi vợ lão đồng tình chia sẻ tâm tư, có khi nêu ra giải pháp bất ngờ giúp lão bình tâm trở lại.
(Đọc “Dấu ấn thời gian. Tập Thơ - văn tuyển chọn Đỗ Phú Nhuận)
Cầm trong tay tập sách dầy, chủ yếu là thơ. Bao nhiêu truyện đời say đắm mênh mông, gần xa, vui buồn lay động, mà mỗi bài, câu thơ gói ghém.
Nằm
khuất nẻo sau những tán cây xanh mát trên con đường Trường Chinh quen thuộc thuộc
phường Vị Xuyên, thành phố Nam Định( Nay là phường Nam Định, tỉnh Ninh Bình),
có một người đàn ông mà những ai yêu mến và nghiên cứu lịch sử quê hương đều
dành cho ông một sự kính trọng đặc biệt. Đó là ông Trần Mỹ Giống – nguyên Trưởng
phòng Địa chí Thư mục, Thư viện tỉnh Nam Định. Không ồn ào, không náo nhiệt,
ông như một "người gác đền" thầm lặng, cần mẫn gom nhặt từng mảnh
ghép ký ức của Nam Định xưa và nay.
Tôi
mới đi viện về còn rất mệt thì thằng cháu con ông bạn qua thăm. Nhân tiện nó hỏi
tôi mấy câu về háo danh. Tôi chép lại trình các cụ ạ. Tất nhiên thằng cháu thật
thà cứ người thật sách thật mà xướng lên, nhưng tôi quyết định không ghi tên
sách tên người cụ thể để tránh rầy rà. Kinh nghiệm này tôi đã trải mấy lần rồi,
xin để dịp khác kể ạ.
1.
Yêu nhau từ thuở còn thơ
Nào ai biết được… ai ngờ mai
sau…
Ru em ngày đã đổi màu
Lời ru có những “… trái sầu rụng
rơi…”
Cà phê giọt đắng đọng rơi
Giọt buồn đen thẫm cạn lời thủy
chung
Yêu thương dẫu có vô cùng
Nào ai biết được… ngàn trùng
nhớ mong
Trái tim rạn vỡ trong lòng
Tình xa, tình lỡ… xoay vòng
buồn thiu
Thương nhau ngày ấy thật nhiều
Không duyên, không nợ hắt hiu
tình buồn
Thôi đành “…cắt dứt dây
chuông…”
Ai thương, ai nhớ, ai buồn,
ai say
Cuộc tình mòn mỏi hao gầy
Áo hồng chưa mặc thì nay mất
rồi…
Tôi quen biết và trở nên thân thiết với Trần Mỹ Giống mấy chục năm nay; cũng nhờ trên văn đàn mà từ từ chúng tôi hiểu ý nhau và thân nhau. Từ đó trở đi tôi mới hiểu rõ cuộc đời của anh. Từ một anh sinh viên đang ngồi trên giảng đường đại học năm thứ 4; lệnh tổng động viên phải nhập ngũ. Học xong khóa quân sự cơ bản, bị đưa vào cuộc chiến khốc liệt Quảng Trị, may mắn thoát chết. Trở ra Bắc theo yêu cầu của quân đội, anh tiếp tục học sĩ quan lục quân; rồi tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc chống bọn bành trướng Trung Quốc.
Tôi lật tìm một vệt mực chưa
khô
Trên tấm bản đồ vừa thay tên
đổi họ
Ngón tay chạm vào Kiến Xương,
Thái Bình xưa cũ
Mà nghe như chạm vào khoảng
trống hư vô.
.
BÀN TAY NGỠ CHE MẶT TRỜI
Trên đỉnh cao
danh vọng
ngửa mặt hô
vang:
Ta là ánh sáng
là chân lý huy
hoàng
là Vinh quang?
Văn Mới đình bản từ 31 – 5 – 2026.
https://vietvanmoi.fr/index.html
Bản tin làm tôi buồn ngơ ngác. Cảm ơn bác Từ Vũ và Ban biên tập Việt Văn Mới đã đăng tải nhiều tác phẩm của tôi trong nhiều năm qua. Việt Văn Mới đình bản, nhưng trong lòng tôi hình ảnh Việt Văn Mới vẫn mãi mãi sáng đẹp… Chép lại trang thư mục Việt Văn Mới viết về tôi:
Sáng
ra quán nước mua cốc trà nóng về uống cho tỉnh ngủ thấy cậu trai trẻ nhìn quen
quen mặc áo chú rể đỏ choét chuẩn bị lên xe đi rước dâu. Hỏi cô bán bánh bao đầu
ngõ mới nhớ ra chú rể ngày bé thường sang nhà chơi với "anh Đặng Tuấn
Hưng", kém anh Đặng Tuấn Hưng chừng 5, 6 tuổi.
Người gom bạc vàng như gom
chiếc lá
gió vừa sang mùa đã cuốn xa
bay
Kẻ ôm quyền cao tưởng đời còn
mãi
nào hay đêm dài phủ trắng đôi
tay
1.
Người về trả nợ tháng năm
Trả quê nửa mảnh trăng rằm
ngày xưa
Người về cuốc nắng, trồng mưa
Mồ hôi nhỏ xuống đường bừa rẽ
đôi
Bồng bềnh lãng đãng mây trôi
Có con én nhỏ xa xôi giữa trời
Chuồn chuồn đậu đọt mùng tơi
Cuối mùa lá úa, lá rơi mịt mù…
Trưa hè man mác lời ru
Đong đưa cánh võng, vi vu gió
lành
Nước sông in bóng trời xanh
Chênh vênh bóng núi, chòng
chành gió đưa…
Trâu về theo tiếng mõ khua
Xa xa vọng tiếng chuông chùa
ngân nga
Hoàng hôn trăng đậu mái nhà
Ánh vàng gieo rắc như xa như
gần…
Đọc những tiểu luận của tác giả Đặng Xuân Xuyến về Ngũ hành và Tử vi, người ta không thấy cái vẻ thần bí, hù dọa thường gặp ở các thầy tướng số mà lại thấy bóng dáng của một trí thức đang ưu tư về nhân sinh. Cống hiến lớn nhất của ông chính là việc gạn đục khơi trong cổ học phương Đông bằng nhãn quan thực chứng, giúp hóa giải cái gọi là "mê hồn trận" vốn làm nản lòng bao thế hệ người học lý số.
1.
Lắng lòng rót mật vào thơ
Tình yêu tuổi nhỏ dại khờ mới
nhen
Lần đầu gặp gỡ làm quen
Bỗng nghe “Tiếng sét…” gọi
tên “Ái tình…”
Nắng rơi tia nắng lung linh
Gió bay tà áo dáng hình đắm
say
Xin Trời sợi chỉ buộc tay
Tơ hồng kết nối ngày ngày yêu
thương…
Giọt sương trên lá còn vương
Gió lay khẽ rụng trên đường ướt
vai
Tóc dài buông xõa chia hai
Bóng em trong nắng đổ dài
tinh khôi…
Em ơi… chiều đã muộn rồi
Hoàng hôn tím cả một trời
mênh mang
Lối về tím rụng hoa xoan
Tím màu chung thủy tím man
mác buồn…
(Cảm nhận khi đọc “Mẹ là chút nắng cuối đông”
của nhà thơ, nhà giáo Trịnh
Đình Bích)
Chiều
qua, nhận được tập thơ “LỐI VỀ”, món quà quý nhà thơ, nhà giáo Trịnh Đình Bích
gửi tặng, tôi ngồi chậm rãi đọc rồi bỗng khựng lại khi gặp bài thơ “Mẹ là chút
nắng cuối đông” bởi những hình tượng ẩn dụ vừa lạ vừa quen, nơi “cái nắng cuối
đông” mỏng manh lại trở thành biểu tượng bất diệt cho hơi ấm tình mẫu tử. Bài
thơ không chỉ là tiếng lòng hiếu nghĩa mà còn là một khoảng lặng đầy chiêm nghiệm
về lẽ vô thường và giá trị của sự hiện diện - một thông điệp nhân văn mà tác giả
đã chắt chiu gửi gắm qua từng nhịp thở của chữ nghĩa.
Tháng Năm rồi mà trời trở gió
ngang
Chút rét mồ côi đậu trên
nhành lá biếc
Anh đứng đợi em, lòng riêng
thầm tiếc
Nắng đâu rồi? Để lạnh buốt
bàn tay.
.
Cứ ngỡ mùa này phượng đã đỏ
hây hây
Sen hồ kia đã bắt đầu xòe
cánh mỏng
Ai biết được cái hanh hao se
bóng
Lại tìm về giữa mùa hạ chói
chang.
.
Áo mỏng chờ nhau, gió tạt ngỡ
ngàng
Cái rét ngọt cứ len vào nấc cửa
Em có đến hay em còn lần lựa
Sợ ngoài đường sương muối đọng
vai thon.
.
Anh vùi tay sâu trong túi áo
sờn
Nghe hơi thở hóa thành làn
khói nhẹ
Tháng Năm lạ kỳ, dịu dàng và
khe khẽ
Dỗ dành anh bằng một chút heo
may.
.
Dẫu có lạnh thêm, anh vẫn đứng
đây
Gom hết gió mùa đông vừa lạc
tới
Để lúc em sang giữa dòng người
mải miết
Ủ ấm bàn tay, bù lại những
hao gầy...
Cuộc trò chuyện này được khởi nguồn từ cuộc tranh biện gay gắt giữa Tiến sĩ Hà Thanh Vân và Nhà thơ Trần Hạ Vi những ngày đầu tháng 5 năm 2026 về những lời “cáo buộc” việc sử dụng AI trong sáng tác thơ ca và phản biện văn chương.
1-
BÌNH ĐỊNH, QUY NHƠN
CÔNG VIÊN NGUYỄN SINH SẮC,
NGUYỄN TẤT THÀNH
Đến Bình Định tìm đường cứu nước
Đường đi tới xa xăm phía trước
Bác lên tàu… bôn ba…Pháp, Nga
Tư tưởng Mác - Lê… dẫn dắt dân ta