(Viết khi đọc bài thơ “Lãng Tử” của Đặng Xuân Xuyến)
Đọc "Lãng Tử" của Đặng Xuân Xuyến, người ta
dễ nghĩ đây chỉ là vài câu thơ vịnh cảnh giao mùa hay cái cớ để sẻ chia với một
kiếp sống cô độc. Nhưng với những ai hay nhìn đời qua lá số Tử Vi, bốn câu tứ
tuyệt này lại giống như một bức tranh định mệnh thu nhỏ. Tác giả đã mượn chuyện
trăng sao, thiên can để nói về những trắc trở, lận đận của đời người. Đằng sau
những câu chữ tặng cho người bạn tri âm Mạc Phong Tuyền là một cái nhìn rất người,
mở ra lối thoát cho số phận bằng chính sự thức tỉnh trong tâm hồn. Đó là sự dịch
chuyển từ việc chấp nhận vận số sang việc tu sửa hướng thiện cho cái tâm của
chính mình.





















