Trong
hành trình đi qua những đổ vỡ, có lẽ câu hỏi khiến chúng ta ray rứt nhất chính
là: Tại sao mình lại có thể yếu lòng đến thế vì một người vốn dĩ chẳng hề xứng
đáng? Có những giọt nước mắt rơi xuống, nóng hổi và đắng ngắt, không phải vì đối
phương quá quan trọng hay vĩ đại, mà bởi vì trái tim ta đã trót trao đi quá nhiều
mà chẳng nhận lại được bao nhiêu. Ta đau không hẳn vì họ tốt đẹp, mà vì ta đã từng
dốc lòng tin rằng họ sẽ tử tế. Ta khóc không hẳn vì họ đáng giá, mà vì ta đã đặt
để vào họ quá nhiều kỳ vọng, để rồi khi thực tại phũ phàng ập đến, ta bàng
hoàng nhận ra mình vừa đánh mất cả một bầu trời hy vọng.




















