(Ảnh minh họa cuỗm trên mạng)
XUÂN ĐỢI NGƯỜI THƯƠNG
.
Anh đứng tựa gốc đào phai trước
ngõ
Cánh hoa run khẽ động giấc
xuân nồng
Hương đồng nội theo gió vờn
mái phố
Cứ xôn xao, da diết ở trong
lòng.
.
Chợ huyện vãn, dòng người
xuôi hối hả
Mẹ gom về xấp lá, nếp, đậu
xanh
Cha tỉ mẩn chuốt nhành đào thắm
đỏ
Thiếu dáng em... Tết chẳng thể
trọn lành.
.
Mỗi chuyến xe dừng bên thềm
xóm nhỏ
Anh dõi tìm một ánh mắt thân
quen
Phương ấy lạnh, em có quàng
khăn đỏ?
Có mang theo hơi ấm buổi lên
đèn?
.
Gác việc lại, về thôi em, đừng
muộn!
Đường xa xôi, sương muối có mờ
giăng?
Dẫu cuộc đời vẫn ngược xuôi sớm
muộn
Về đi em, anh vẫn đợi dưới
trăng.
.
Thèm hơi Tết mình cùng nhau dạo
phố
Bát canh măng thơm ngát phút
giao thừa
Quà cáp chi khi xuân là nụ nở
Trải lòng anh... em thấu hiểu
hay chưa?
.
Cơm chiều dọn, khói chờn vờn
bếp lửa
Mắt mẹ nhòa vì bụi hay đợi
con?
Anh đứng đây, giữa mùa xuân
gõ cửa
Đợi em về... cho Tết được
tròn vuông.
.