Hiển thị các bài đăng có nhãn Tác giả Đỗ Anh Tuyến. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tác giả Đỗ Anh Tuyến. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026

LỠ HẸN CÙNG THÁNG NĂM - VỀ LẠI CÙNG HẠ MUỘN / Đỗ Anh Tuyến

 


 

Tháng Năm rồi mà trời trở gió ngang

Chút rét mồ côi đậu trên nhành lá biếc

Anh đứng đợi em, lòng riêng thầm tiếc

Nắng đâu rồi? Để lạnh buốt bàn tay.

.

Cứ ngỡ mùa này phượng đã đỏ hây hây

Sen hồ kia đã bắt đầu xòe cánh mỏng

Ai biết được cái hanh hao se bóng

Lại tìm về giữa mùa hạ chói chang.

.

Áo mỏng chờ nhau, gió tạt ngỡ ngàng

Cái rét ngọt cứ len vào nấc cửa

Em có đến hay em còn lần lựa

Sợ ngoài đường sương muối đọng vai thon.

.

Anh vùi tay sâu trong túi áo sờn

Nghe hơi thở hóa thành làn khói nhẹ

Tháng Năm lạ kỳ, dịu dàng và khe khẽ

Dỗ dành anh bằng một chút heo may.

.

Dẫu có lạnh thêm, anh vẫn đứng đây

Gom hết gió mùa đông vừa lạc tới

Để lúc em sang giữa dòng người mải miết

Ủ ấm bàn tay, bù lại những hao gầy...

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG / Đỗ Anh Tuyến

 


(Họa bài thơ CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI

của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến)




Con về đây... giữa tuổi đã trung niên

Tìm lại dấu chân xưa vùng Gia Viễn

Dòng sông cũ, sóng tràn trên mặt nước

Đầm Vân Long... vương vấn một câu hò.

.

Ngược lối mòn con tìm đến Cầu Bo

Lời hứa cũ cứ nghẹn ngào nhắc nhở

Bà đi rồi... để lòng con vụn vỡ

Biết ai người dẫn bước lối xưa theo?

.

Tiếng chuông chùa vọng lại phía chùa Keo

Nghe huyền thoại về thiền sư Không Lộ

Nền gạch cũ in dấu hài thuở nọ

Dựng giang sơn... rạng rỡ những trang hùng.

.

Ước một lần mang sức vóc trẻ trung

Ngồi nghe Nội kể chuyện đời dâu bể

Để hiểu thấu chữ Nhân nồng hậu thế

Giữa cõi người... nhân nghĩa mãi lên hương.

.

Dẫu hôm nay ngăn cách những nẻo đường

Gia Viễn, Cầu Bo... mờ sương lối đợi

Nhưng trong dạ vẫn vẹn nguyên tiếng gọi:

Nội đi rồi... con vẫn hướng tâm theo!

*

ĐỖ ANH TUYẾN

Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.

 

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026

CHUYẾN XE LÊN PHỐ - KHỞI ĐẦU MỚI / Đỗ Anh Tuyến

 



 

CHUYẾN XE LÊN PHỐ

 

Sáng nay em lại lên Hà Nội rồi...

Tay xách nách mang, quà quê gói ghém bao nhiêu cho đủ

Tôi cứ đứng bên em vụng về và tư lự

Muốn nắm tay thật lâu mà sợ nghẹn lời chào.

.

Xe nổ máy rồi, em gượng nụ cười  trao

Mắt ngoảnh lại nhìn tôi qua ô cửa kính

Tôi vẫy tay mà lòng mình bất định

Ngỡ như em mang cả hơi ấm Tết đi xa.

.

Hà Nội ngoài kia, phố xá người ta

Lại hối hả, lại ồn ào bụi bặm

Em đi làm xa, đường đời vạn dặm

Cố giữ lòng mình đừng quá nỗi cô đơn.

.

Đừng ăn vội bát cơm, đừng thức muộn dỗi hờn

Lúc mệt mỏi cứ quay đầu nhìn lại

Ở phía sau em vẫn có anh đứng đợi

Giữ chút lửa hồng từ bếp củi đêm đông.

.

Tôi đứng lặng yên giữa bến bãi mênh mông

Nhìn khói xe tan vào làn sương mỏng

Lòng bỗng sợ cái khoảng không im lặng

Khi trở về nhà... không còn thấy em bên.

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TIẾNG THỞ DÀI CỦA BI KỊCH NHÂN SINH / Đỗ Anh Tuyến

 

Tác giả Đặng Xuân Xuyên


Trong dòng chảy của thi ca đương đại, bài thơ "Tôi lại thở dài ngó xa xăm" của Đặng Xuân Xuyến hiện lên như một nốt trầm mặc, đầy ám ảnh về thân phận và sự lỡ dở của tình yêu. Bằng một bút pháp cổ điển kết hợp với cái nhìn hiện thực đầy xót xa, Đặng Xuân Xuyến không chỉ kể lại một câu chuyện tình buồn mà còn dệt nên một bức tranh tâm trạng, nơi thời gian và không gian không còn là thực thể vật lý mà trở thành những lớp lang của bi kịch nhân sinh.

 

TÔI LẠI THỞ DÀI NGÓ XA XĂM

 

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ "NHỚ NGÀY XƯA" CỦA NGUYỄN QUỲNH / Đỗ Anh Tuyến

 



 Những vần thơ viết về Mẹ và ký ức nông thôn trong dòng chảy của thơ ca đương đại không hề hiếm, nhưng để chạm được vào cái hồn cốt của sự chân thực thì không phải tác phẩm nào cũng làm được. Bài thơ "Nhớ ngày xưa" của nữ thi sĩ Nguyễn Quỳnh là một lát cắt đầy ưu tư, nơi tác giả dùng thể lục bát để ngược dòng thời gian, tìm về những mảnh vỡ của một thời gian khó nhưng lấp lánh nghĩa tình.

NHỚ NGÀY XƯA

Mẹ ta gian khó đã từng

Miếng sung thì chát, miếng gừng thì cay

Sinh ra bám đất ruộng cày

Nắng mòn chân rạ héo gày cuộng rơm

.

Bây giờ thương nghiệp kiếm cơm

Làm sao hạt gạo chẳng thơm như mùa

Nhớ ngày nước mặn bùn chua

Cá cờ lội ngược cơn mưa chạy đồng

.

Cái thời con dại lại đông

Thuế sưu bồi đắp chất chồng hai vai

Tháng năm ngắn, tháng ba dài

Bát cơm đấu gạo chỉ vài ngày no

.

Tép đồng tương mặn khế kho

Sắn khoai vùi bếp tiếng hò trẻ thơ

Đói no gắng gượng mẹ chờ

Chị anh khôn lớn cậy nhờ bấy nhiêu

.

Tôi thì chả đỡ được nhiều

Thu rơm quét thóc mỗi chiều cơn mưa

Bây giờ ngồi nhớ mẹ xưa

Bao năm xa cách lòng chưa hết buồn

.

Vinh hoa mà nhớ cội nguồn

Những ngày xưa ấy như khuôn tạc đời!

 

NGUYỄN QUỲNH

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

XUÂN ĐỢI NGƯỜI THƯƠNG - CHỜ EM VỀ GIỮA CHIỀU ĐÔNG / Đỗ Anh Tuyến

 


(Ảnh minh họa cuỗm trên mạng)

 

XUÂN ĐỢI NGƯỜI THƯƠNG

.

Anh đứng tựa gốc đào phai trước ngõ

Cánh hoa run khẽ động giấc xuân nồng

Hương đồng nội theo gió vờn mái phố

Cứ xôn xao, da diết ở trong lòng.

.

Chợ huyện vãn, dòng người xuôi hối hả

Mẹ gom về xấp lá, nếp, đậu xanh

Cha tỉ mẩn chuốt nhành đào thắm đỏ

Thiếu dáng em... Tết chẳng thể trọn lành.

.

Mỗi chuyến xe dừng bên thềm xóm nhỏ

Anh dõi tìm một ánh mắt thân quen

Phương ấy lạnh, em có quàng khăn đỏ?

Có mang theo hơi ấm buổi lên đèn?

.

Gác việc lại, về thôi em, đừng muộn!

Đường xa xôi, sương muối có mờ giăng?

Dẫu cuộc đời vẫn ngược xuôi sớm muộn

Về đi em, anh vẫn đợi dưới trăng.

.

Thèm hơi Tết mình cùng nhau dạo phố

Bát canh măng thơm ngát phút giao thừa

Quà cáp chi khi xuân là nụ nở

Trải lòng anh... em thấu hiểu hay chưa?

.

Cơm chiều dọn, khói chờn vờn bếp lửa

Mắt mẹ nhòa vì bụi hay đợi con?

Anh đứng đây, giữa mùa xuân gõ cửa

Đợi em về... cho Tết được tròn vuông.

.

 

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026

XUÂN MUỘN RIÊNG TÔI - ƯỚC NGUYỆN XUÂN NÀY / Đỗ Anh Tuyến

 



 

XUÂN MUỘN RIÊNG TÔI

 

Thế giới ngoài kia rộn tiếng cười

Mai vàng, đào thắm sắc đẹp tươi

Phố đông tay nắm, vai kề sát

Chỉ mỗi mình tôi... bước rã rời.

.

Năm mới vừa sang, lịch đổi màu

Mà tình vẫn cũ, nặng niềm đau

Chén trà nguội ngắt bên thềm vắng

Biết gửi tâm tình chọn về đâu?

.

Gió xuân chẳng ấm, lạnh vào tim

Hạnh phúc xa xăm mải miết tìm

Người ta hối hả tìm bến đỗ

Tôi vẫn như loài bóng chim quyên.

.

Sợ nhất đêm nay phút giao thừa

Nhìn đèn rực rỡ, nhớ người xưa

Lời chúc đầu năm ai cũng có

Riêng mình lặng lẽ... đếm gió thừa.

.

Ước gì xuân đến mang phép lạ

Xua bớt cô đơn, bớt nhạt nhòa

Để năm tới nữa, khi xuân lại

Chẳng còn lặng lẽ với niềm xa.

 

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

MÙA ĐÔNG RIÊNG ANH / Đỗ Anh Tuyến

 



Gió bấc về lùa qua kẽ tay

Phố cũ mình anh bước hao gầy

Em đi bên ấy môi cười ấm

Chẳng biết nơi này gió bủa vây.

 

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN : ĐI TÌM NIỀM RIÊNG GIỮA DÒNG TRÔI VỒI VỘI / Đỗ Anh Tuyến

 

Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến

 

Đọc "Về thăm Hà Nội" của Đặng Xuân Xuyến, ta không thấy một Hà Nội rực rỡ vàng son hay ồn ào phố thị, mà bắt gặp một khoảng lặng đầy suy tư, nơi cái "tôi" trữ tình đang loay hoay giữa hai bờ hư thực của ký ức và hiện tại. Phong cách nghệ thuật của bài thơ toát lên vẻ trầm mặc, điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một cơn sóng lòng âm ỉ, được thể hiện qua một lối viết giản lược tối đa về hình ảnh để nhường chỗ cho dòng chảy nội tâm.

 

VỀ THĂM HÀ NỘI

- viết tặng Nguyễn Minh-

 

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2022

YẾU TỐ ĐỒNG TÍNH TRONG THƠ ĐỖ ANH TUYẾN / Đặng Xuân Xuyến

 



 

Đỗ Anh Tuyến làm thơ không nhiều và thơ của anh chủ yếu ghi lại những cảm xúc "chợt đến chợt đi" của tâm trạng cá nhân nên số bài thơ lưu lại trong trí nhớ bạn đọc chắc chỉ ở con số vừa phải so với số lượng bài thơ không nhiều của anh. Thực tình, trong gia tài thơ ngót nghét trăm bài của anh tôi ấn tượng chắc cũng chỉ trên mươi bài mà oái oăm phần nhiều lại là những bài thơ có "vấn đề" về cảm xúc tình cảm trai gái, gây những cảm giác "lạ lạ khó hiểu" với bạn đọc. Bài viết này là chút cảm nhận của tôi về một số bài thơ tình mang “dấu ấn” lạ lạ khó hiểu của Đỗ Anh Tuyến, hoàn toàn không đem ra đo đếm định lượng khen-chê thơ anh bởi Đỗ Anh Tuyến chỉ mượn thơ để ghi lại những cảm xúc "chợt đến chợt đi" của riêng anh như trang nhật ký của tiếng lòng.

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2021

LAN MAN VÀI CHUYỆN VỀ THỦY ĐIỀN (TRẦN VĂN MÀU) / Đỗ Anh Tuyến

 



          Trưa nay, ngày cui cùng ca năm: 31.12. 2019 được đọc bài viết ca tác gi Thái Quc Mưu phân tích bài viết ca “tác gi” Thy Đin đăng trên Trang Đặng Xuân Xuyến thy “vui vui” quá.

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2021

CHƯA BAO GIỜ / Đỗ Anh Tuyến


Chưa bao giờ anh phũ phàng đến thế
Lặng lẽ ngồi im
Lặng lẽ đi về
Em ngủ gật sau những giờ chờ đợi
Mỏi mòn nhìn vế phía giấc mơ anh ...

 

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2021

DÁNG CHIỀU / Đỗ Anh Tuyến



        Em là cô nữ quân nhân
Hai vai phủ kín áo xanh bạc màu
        Suối mơ cột lại ngang đầu
Bờ môi hoang dại thiếu màu điểm tô

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2020

THÁNG NĂM / Đỗ Anh Tuyến

 



Tháng năm như vết lăn trầm 

Thênh thang duỗi bước âm thầm mình ta 

Xuân đã qua... hạ mãi xa? 

Bâng khuâng nhặt lá chiều tà rơi rơi ... 

 

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2020

VỌNG TƯỞNG BÌNH YÊN / Đỗ Văn Tuyến


                              Tranh Thiếu nữ - Đặng Nam

Cả thế giới đang gào thét tên em
Chỉ riêng anh âm thầm và vẫy gọi
Bình yên về trào dâng trong vọng tưởng
Suốt bốn mùa em vẫn chỉ là em.

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020

CHIỀU BUỒN / Đỗ Anh Tuyến


                                     Thiếu nữ (Trang lấy trộm trên mạng)


Chiều về lẻ bóng lạnh lùng thêm
Thổn thức mình tôi nẫu ruột mềm
Khổ bước âm thầm ngoài cửa mộng
Buồn đi quạnh quẽ trước trời đêm
Nghe từng nét tủi ngày mưa xót
Hiểu những dòng hờn lúc nắng êm
Muốn sống cho tròn tâm chẳng đọng
Bờ vai nghiệt ngã cứ tràn thềm
*.
ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình
Email: dovantuyenbk@yahoo.com.vn



Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

KHÓ GÌ QUÊN ĐƯỢC TÌNH / Đỗ Anh Tuyến


                           Thiếu nữ và hoa loa kèn - Tranh: Đặng Sơn Nam


Gió chiều nay ủ rủ chẳng lay rèm
Trong khoảnh khắc anh nhớ em da diết
Lòng vẫn muốn nói những lời tha thiết
Chợt bóng hình người mẹ khiến anh run.

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2020

CHẤP NHẬN DUYÊN PHẬN / Đỗ Anh Tuyến


Anh lấy trên mạng

Ngày đầu xuân không em
Con đường về không lối.
Tình yêu đi quá vội
Không theo kịp bước đường!

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2020

LẠI YÊU NHAU / Đỗ Anh Tuyến

                                         Thiếu nữ. Tranh: Đặng Nam

Nếu có lúc em nhìn về phía nắng
Thấy bình yên sâu lắng đọng bên thềm
Thì có lúc nhìn về phái bóng đêm
Lại khao khát gặp được anh ở đó

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2020

MỘT SỐ NHÂN VẬT LỊCH SỬ VIỆT NAM TUỔI TÝ / Đỗ Anh Tuyến



        Nhân dịp đón xuân Canh Tý 2020, xin gửi tới Quý bạn đọc bài biên khảo MỘT SỐ NHÂN VẬT LỊCH SỬ VIỆT NAM TUỔI TÝ, tổng hợp từ các nguồn: Webiste Đảng Cộng Sản Việt Nam, sách Từ Điển Nhân Vật Lịch Sử Việt Nam...
        Kính chúc Quý bạn đọc và gia quyến năm Canh Tý thành công và hạnh phúc!