Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026
NHÂN LÀNH THÌ QUẢ NGỌT / Nguyễn Toàn Thắng
Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026
VÌ SAO TA DỄ KHÓC VÌ NHỮNG NGƯỜI KHÔNG XỨNG ĐÁNG / Nguyễn Toàn Thắng
Trong
hành trình đi qua những đổ vỡ, có lẽ câu hỏi khiến chúng ta ray rứt nhất chính
là: Tại sao mình lại có thể yếu lòng đến thế vì một người vốn dĩ chẳng hề xứng
đáng? Có những giọt nước mắt rơi xuống, nóng hổi và đắng ngắt, không phải vì đối
phương quá quan trọng hay vĩ đại, mà bởi vì trái tim ta đã trót trao đi quá nhiều
mà chẳng nhận lại được bao nhiêu. Ta đau không hẳn vì họ tốt đẹp, mà vì ta đã từng
dốc lòng tin rằng họ sẽ tử tế. Ta khóc không hẳn vì họ đáng giá, mà vì ta đã đặt
để vào họ quá nhiều kỳ vọng, để rồi khi thực tại phũ phàng ập đến, ta bàng
hoàng nhận ra mình vừa đánh mất cả một bầu trời hy vọng.
Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026
HỌA TỪ TÂM MÀ RA / Nguyễn Toàn Thắng
Trong
cuộc đời này, chẳng có sự tàn ác nào bỗng dưng sinh ra chỉ sau một đêm. Nó
không giống như một cơn mưa rào bất chợt, mà giống như một mầm cây độc được
nuôi dưỡng âm thầm qua năm tháng. Ban đầu, cái ác đôi khi chỉ núp bóng dưới
hình hài của một lời nói thiếu suy nghĩ, một hành động nhỏ ích kỷ hay một sự thờ
ơ làm tổn thương người khác. Chúng ta thường tự biện minh rằng "chuyện nhỏ
ấy mà" hay "ai chẳng làm thế". Thế rồi, khi tiếng nói của lương
tâm dần trở nên yếu ớt vì bị phớt lờ quá lâu, cái sai bắt đầu trở thành điều hiển
nhiên. Cái ác lúc bấy giờ khoác lên mình lớp áo bóng bẩy của sự khôn ngoan, của
bản năng sinh tồn và khát khao hơn thua với đời.
Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026
GẶP GỠ VÀ CHIA LY VỐN DĨ ĐÃ CÓ AN BÀI / Nguyễn Toàn Thắng
Trong cõi nhân sinh mênh mông, việc hai người lạ mặt bỗng chốc bước vào đời nhau chưa bao giờ là sự ngẫu nhiên đơn thuần. Có những cuộc gặp tựa như gió thoảng, chạm nhẹ qua hiên nhà rồi tan biến; lại có những người đến và khảm sâu vào tâm khảm, trở thành một phần không thể tách rời của ký ức. Kỳ thực, giữa biển người xuôi ngược, gặp được nhau chính là kết quả của những mối dây liên kết từ tiền kiếp.
Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2025
PHONG CÁCH ĐỘC ĐÁO VÀ KHÁC BIỆT TRONG THƠ VỀ RƯỢU CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN / Nguyễn Toàn Thắng
(Bài viết có dùng thông tin tổng hợp từ Chat GPT)
Thơ viết về rượu của Đặng Xuân Xuyến có một vị trí riêng biệt và khá độc đáo trong bối cảnh thơ Việt hiện đại, khác biệt so với cả hai xu hướng chính là "thơ thị trường hóa" và "thơ học thuật hóa". Ông tạo ra một phong cách riêng và khác biệt ở chỗ: không quá trau chuốt về mặt hình thức nhưng lại rất chân thật và đậm chất đời sống với ngôn ngữ thuần dân gian, có chút ngang tàng, đôi khi lại cố tình “tục hóa” để phản kháng sự giả dối hay sáo mòn của văn chương bác học, đặc biệt là trong việc thể hiện nỗi cô đơn và những trải nghiệm cá nhân. Ông không cố gắng tạo ra tượng đài tư tưởng, mà là người "giữ ký ức bằng ngôn ngữ", "ghi lại những chấn động ngắn ngủi của tâm hồn" một cách sắc hoặc mờ, nhưng luôn thật. Ngay cả khi miêu tả cảnh xác thịt, đó là cái "tục của người từng trải", mang ý nghĩa nhấn mạnh phận người chứ không nhằm mục đích gây sốc hay dơ bẩn.
Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2022
ĐỌC "TIỆC RƯỢU TRONG MƠ" - THƠ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN / Nguyễn Toàn Thắng
