Tôi lật tìm một vệt mực chưa
khô
Trên tấm bản đồ vừa thay tên
đổi họ
Ngón tay chạm vào Kiến Xương,
Thái Bình xưa cũ
Mà nghe như chạm vào khoảng
trống hư vô.
.
Tôi lật tìm một vệt mực chưa
khô
Trên tấm bản đồ vừa thay tên
đổi họ
Ngón tay chạm vào Kiến Xương,
Thái Bình xưa cũ
Mà nghe như chạm vào khoảng
trống hư vô.
.
BÀN TAY NGỠ CHE MẶT TRỜI
Trên đỉnh cao
danh vọng
ngửa mặt hô
vang:
Ta là ánh sáng
là chân lý huy
hoàng
là Vinh quang?
Văn Mới đình bản từ 31 – 5 – 2026.
https://vietvanmoi.fr/index.html
Bản tin làm tôi buồn ngơ ngác. Cảm ơn bác Từ Vũ và Ban biên tập Việt Văn Mới đã đăng tải nhiều tác phẩm của tôi trong nhiều năm qua. Việt Văn Mới đình bản, nhưng trong lòng tôi hình ảnh Việt Văn Mới vẫn mãi mãi sáng đẹp… Chép lại trang thư mục Việt Văn Mới viết về tôi:
Sáng
ra quán nước mua cốc trà nóng về uống cho tỉnh ngủ thấy cậu trai trẻ nhìn quen
quen mặc áo chú rể đỏ choét chuẩn bị lên xe đi rước dâu. Hỏi cô bán bánh bao đầu
ngõ mới nhớ ra chú rể ngày bé thường sang nhà chơi với "anh Đặng Tuấn
Hưng", kém anh Đặng Tuấn Hưng chừng 5, 6 tuổi.
Người gom bạc vàng như gom
chiếc lá
gió vừa sang mùa đã cuốn xa
bay
Kẻ ôm quyền cao tưởng đời còn
mãi
nào hay đêm dài phủ trắng đôi
tay
1.
Người về trả nợ tháng năm
Trả quê nửa mảnh trăng rằm
ngày xưa
Người về cuốc nắng, trồng mưa
Mồ hôi nhỏ xuống đường bừa rẽ
đôi
Bồng bềnh lãng đãng mây trôi
Có con én nhỏ xa xôi giữa trời
Chuồn chuồn đậu đọt mùng tơi
Cuối mùa lá úa, lá rơi mịt mù…
Trưa hè man mác lời ru
Đong đưa cánh võng, vi vu gió
lành
Nước sông in bóng trời xanh
Chênh vênh bóng núi, chòng
chành gió đưa…
Trâu về theo tiếng mõ khua
Xa xa vọng tiếng chuông chùa
ngân nga
Hoàng hôn trăng đậu mái nhà
Ánh vàng gieo rắc như xa như
gần…
Đọc những tiểu luận của tác giả Đặng Xuân Xuyến về Ngũ hành và Tử vi, người ta không thấy cái vẻ thần bí, hù dọa thường gặp ở các thầy tướng số mà lại thấy bóng dáng của một trí thức đang ưu tư về nhân sinh. Cống hiến lớn nhất của ông chính là việc gạn đục khơi trong cổ học phương Đông bằng nhãn quan thực chứng, giúp hóa giải cái gọi là "mê hồn trận" vốn làm nản lòng bao thế hệ người học lý số.
1.
Lắng lòng rót mật vào thơ
Tình yêu tuổi nhỏ dại khờ mới
nhen
Lần đầu gặp gỡ làm quen
Bỗng nghe “Tiếng sét…” gọi
tên “Ái tình…”
Nắng rơi tia nắng lung linh
Gió bay tà áo dáng hình đắm
say
Xin Trời sợi chỉ buộc tay
Tơ hồng kết nối ngày ngày yêu
thương…
Giọt sương trên lá còn vương
Gió lay khẽ rụng trên đường ướt
vai
Tóc dài buông xõa chia hai
Bóng em trong nắng đổ dài
tinh khôi…
Em ơi… chiều đã muộn rồi
Hoàng hôn tím cả một trời
mênh mang
Lối về tím rụng hoa xoan
Tím màu chung thủy tím man
mác buồn…
(Cảm nhận khi đọc “Mẹ là chút nắng cuối đông”
của nhà thơ, nhà giáo Trịnh
Đình Bích)
Chiều
qua, nhận được tập thơ “LỐI VỀ”, món quà quý nhà thơ, nhà giáo Trịnh Đình Bích
gửi tặng, tôi ngồi chậm rãi đọc rồi bỗng khựng lại khi gặp bài thơ “Mẹ là chút
nắng cuối đông” bởi những hình tượng ẩn dụ vừa lạ vừa quen, nơi “cái nắng cuối
đông” mỏng manh lại trở thành biểu tượng bất diệt cho hơi ấm tình mẫu tử. Bài
thơ không chỉ là tiếng lòng hiếu nghĩa mà còn là một khoảng lặng đầy chiêm nghiệm
về lẽ vô thường và giá trị của sự hiện diện - một thông điệp nhân văn mà tác giả
đã chắt chiu gửi gắm qua từng nhịp thở của chữ nghĩa.
Tháng Năm rồi mà trời trở gió
ngang
Chút rét mồ côi đậu trên
nhành lá biếc
Anh đứng đợi em, lòng riêng
thầm tiếc
Nắng đâu rồi? Để lạnh buốt
bàn tay.
.
Cứ ngỡ mùa này phượng đã đỏ
hây hây
Sen hồ kia đã bắt đầu xòe
cánh mỏng
Ai biết được cái hanh hao se
bóng
Lại tìm về giữa mùa hạ chói
chang.
.
Áo mỏng chờ nhau, gió tạt ngỡ
ngàng
Cái rét ngọt cứ len vào nấc cửa
Em có đến hay em còn lần lựa
Sợ ngoài đường sương muối đọng
vai thon.
.
Anh vùi tay sâu trong túi áo
sờn
Nghe hơi thở hóa thành làn
khói nhẹ
Tháng Năm lạ kỳ, dịu dàng và
khe khẽ
Dỗ dành anh bằng một chút heo
may.
.
Dẫu có lạnh thêm, anh vẫn đứng
đây
Gom hết gió mùa đông vừa lạc
tới
Để lúc em sang giữa dòng người
mải miết
Ủ ấm bàn tay, bù lại những
hao gầy...
Cuộc trò chuyện này được khởi nguồn từ cuộc tranh biện gay gắt giữa Tiến sĩ Hà Thanh Vân và Nhà thơ Trần Hạ Vi những ngày đầu tháng 5 năm 2026 về những lời “cáo buộc” việc sử dụng AI trong sáng tác thơ ca và phản biện văn chương.
1-
BÌNH ĐỊNH, QUY NHƠN
CÔNG VIÊN NGUYỄN SINH SẮC,
NGUYỄN TẤT THÀNH
Đến Bình Định tìm đường cứu nước
Đường đi tới xa xăm phía trước
Bác lên tàu… bôn ba…Pháp, Nga
Tư tưởng Mác - Lê… dẫn dắt dân ta