Thứ Tư, 29 tháng 7, 2026

Cảm tác khi nhìn ảnh - Lại tập / Việt Thắng

 



           SỰ ĐỜI

  

Trò đời lắm cuộc bể dâu

Công danh thoáng chốc bạc nhàu gió bay

Bập bênh danh ảo đổi thay

Bao điều tưởng vững hóa mây cuối trời

Chuông tàn còn vọng tiếng rơi

Áo xiêm rũ bỏ nghiệm đời: sắc không

Lọc lừa những gánh cùng gồng

Chẳng sao qua nổi sắc không ta bà

Nhìn qua ngoảnh lại đời qua

Danh hư, bạc ảo chỉ là khói sương

Tham sân si…bả bọc đường

“Lên voi xuống chó” lẽ thường nhục vinh. 



CẢM TÁC KHI NHÌN ẢNH

(Nhân kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ).

    

Bao năm vẫn tựa lưng nhau

Dẫu rằng dâu bể, bể dâu đổi dời

Lặng im xương trắng chẳng dời

Đất ôm di cốt thương người chiến chinh

Lưng kề giữa chốn điêu linh

Chết rồi vẫn giữ nghĩa tình trước sau

Rừng sâu hun hút rừng sâu

Mưa mài đá núi bạc màu thời gian

Hỡi ai còn luận mất còn

Thấu chăng xương trắng héo mòn gió sương

Nhìn hình hai cốt còn vương

Bao năm ngong ngóng cố hương gọi về

Khói hương đời vẫn lê thê

Chỉ còn thân quyến não nề nhớ nhau

Cỏ xanh phủ kín nương dâu

Lòng người còn giữ chút màu xót xa?

 

Việt Thắng

 

“1111 BÀI THƠ TỨ TUYỆT” và “THẾ GIỚI TÔI DI VÀ ĐẾN”: thơ Lưu Sơn Tự / Trần Mỹ Giống

 

 

       Nhà thơ Lưu Sơn Tự đến thăm và tặng trang chủ hai tập thơ ông vừa xuất bản.

 

1.111 BÀI THƠ TỨ TUYỆT : [Tập thơ tứ tuyệt ngũ ngôn] / Lưu Sơn Tự. – H.: Văn học, 2026. – 627 tr. ; 23 cm. – Sách bìa cứng có bọc rất trang trọng.

 

THẾ GIỚI TÔI ĐI VÀ ĐẾN : Thơ / Lưu Sơn Tự. – H.: Văn học, 2025. – 174 tr. 21 cm.

 

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

VÀI CẢM NHẬN KHI ĐỌC BÀI THƠ NHỚ BẠN CỦA TRẦN VĂN THUYÊN / Việt Thắng

 



 

      1. Điều được – cái hay của bài thơ

 

Bài thơ có tấm lòng thành, xuất phát từ sự ngưỡng mộ và thương nhớ nhà thơ Quang Dũng – tác giả Tây Tiến. Ngôn từ giản dị, chân thật, không cầu kỳ, thể hiện đúng tâm tình một người lính cũ hoặc một người tri âm.

Nhiều câu thơ gợi lại bối cảnh, âm vang của Tây Tiến:

“Đường lên Tây Tiến bao ‘khúc khuỷu’

Mưa rừng gió núi nắng chơi vơi”

rõ ràng là gợi từ câu của Quang Dũng:

“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây súng ngửi trời”.

Nhà thơ đã dẫn lại theo cách riêng, giữ được âm hưởng gian nan, hiểm trở.

“Sông Mã gầm sôi cơn sóng mạnh”

→ gợi nhớ câu:

“Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.

Vẫn là Sông Mã hùng vĩ, vẫn vang dội nỗi nhớ bạn bè đã ngã xuống.

“Bạn bè chiến hữu giờ đâu tá?!” → rất đời thường, rất chân chất, cho thấy nỗi nhớ thương đồng đội nay đã vắng.

Một số đoạn còn mang nét mộc mạc mà dễ thương:

“Hành quân vượt núi ‘cơm lên khói’

Ấm tình quân dân hội đuốc hoa”

→ không chỉ nhắc gian lao, mà còn gợi tình quân dân ấm áp, gần gũi.

Nhìn chung, ưu điểm nổi bật là sự chân thành. Cái “nhớ” của tác giả không tô vẽ, mà bộc bạch thẳng thắn, rất đúng với tinh thần tưởng nhớ người bạn văn – bạn lính.

 

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2026

TẢN MẠN VỀ NHỮNG BÀI ĐỒNG DAO VIỆT NAM / Việt Thắng

 



Đồng dao là một trong những kho báu kỳ lạ nhất của văn học dân gian Việt Nam. Kỳ lạ vì càng đọc càng thấy vừa quen vừa lạ. Có bài giản dị như lời mẹ ru. Có bài như một câu đố không ai giải hết. Có bài đọc lên thấy nghĩa rõ ràng. Có bài tưởng như chỉ là những âm thanh ríu rít để lũ trẻ cười vang giữa sân đình.

DÒNG ĐỜI (Thơ lục bát 2026) / Lê Kim Thượng

 


 

1.

 

Đưa tay vuốt mái tóc em

Sợi thương, sợi nhớ nhẹ mềm trong anh

Tiếng em giọng nói thanh thanh

Dịu dàng hai tiếng “Em… Anh…” ngọt ngào

Giữ tình chẳng để hư hao

Sắt son thề hẹn trước sau một lòng

Tặng en chín chín đóa hồng

Tình yêu tha thiết tấm lòng tinh khôi

Gió đưa tà áo buông lơi

Trắng màu trinh nữ, mây trời bay bay

Thề bồi “Muối mặn… gừng cay…”

Đậm đà tha thiết đắm say tình nồng

Tình yêu, yêu thật một lòng

Vượt qua gian khổ chờ mong tháng ngày

Người yêu nửa tỉnh, nửa say

Nụ hôn đằm thắm, vòng tay ấm nồng…

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2026

CẢM TÁC KHI NHÌN ĐỜI / Việt Thắng

 


.

Ai rồi cũng phải chết

còn sống còn lê lết tiền bạc, công danh

Trò đời thì quá đành hanh

"Lên voi xuống chó" cỏ xanh nấm mồ.

 .


CẢM TÁC KHI NHÌN ANH THỢ RÈN

( Riêng tặng:  Thợ rèn Vũ minh Tiến).

 

Suốt ngày anh uốn với đập

Cả cuộc đời anh dập chả lên khuôn

Lửa hồng nung quắt tâm hồn

Mồ hôi nhỏ xuống tủi luồn thớ gang

Bạc đầu vẫn nợ trần gian

Gia tài chỉ có cơ hàn bủa vây.


Vũ Việt Thắng

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

TÁC GIẢ “DÒNG XOÁY” ĐÃ VỀ MIỀN “MÂY TRẮNG”!

 

 .

     8 giờ sáng 13 tháng 7 năm 2026 tác giả “Dòng xoáy” Trần Thị Nhật Tân rời cõi tạm về miền "Mây trắng" sau gần nửa năm kiên cường chịu đựng bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối.

LÒNG TRẦN / Đặng Xuân Xuyến

 


 

Bạn rủ tôi về thăm làng Đá

Sao mãi ngẩn ngơ gốc đa già

Nụ cười sao thoảng nhiều nét lạ

Mắt thắm sao giờ đắm xót xa.

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2026

ĂN HẾT TIỀN BỒI HOÀN RỒI TÍNH SAO / Việt Thắng

 



      Quê tôi ở vùng đồng bằng Bắc Bộ, giáp ranh với Hà Nội. Từ ngày kinh tế mở cửa, làng quê cũng thay da đổi thịt. Đường sá rộng hơn, nhà cửa khang trang hơn, nhiều khu công nghiệp mọc lên, rồi cả những khu nghỉ dưỡng sang trọng. Đổi lại, những cánh đồng lúa, đồng rau lần lượt bị thu hẹp.

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

NHỚ ĐỒNG ĐỘI NÔNG VĂN TÀI F338

 

          

 

       Kỳ này tôi trình các cụ tấm ảnh chụp Ban tổ chức lớp tập huấn chính trị cho cán bộ cơ sở F338 tại Đình Lập cuối năm 1978, chuẩn bị tư tưởng tinh thần chiến đấu chống Tàu xâm lược, do Ban tuyên huấn chủ trì.

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2026

NGỌT LÀNH (Thơ lục bát 2026) / Lê Kim Thượng

 


 

1.

 

Quê hương đẹp mãi trong mơ

Tình quê gắn với tuổi thơ xa vời

Quê nhà đẹp mãi ngàn đời

Nhớ ngày xưa cũ rong chơi trên đồng…

Trời xanh, xanh thẳm mênh mông

Bức tranh Thủy Mặc dòng sông, con đò

Bờ sông đợi, bến nước chờ

Có người viễn xứ bên bờ nhớ xưa

Quê nhà mưa nắng hai mùa

Thảo thơm hạt gạo nắng mưa ngọt lành

Nhà nghèo vách đất, mái tranh

Nồi cơm chín tới, bát canh đậm đà

Cơm chiều mắm muối ngày qua

Bình yên, thanh đạm chan hòa vui tươi

Tri âm chén rượu, nụ cười

Xưa nay ai cũng quý người thủy chung…

 

NỖI BUỒN CUỐI ĐỜI CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH GIÀ / Việt Thắng (Sài Gòn).

      (Cảm xúc khi nghe bạn văn Trần Mỹ Giống kể)

 



      Tôi có mấy ông bạn đồng niên, đồng ngũ. Cuối đời bị ung thư. Một số đã ra đi, còn vài ông bạn vẫn đang sống lây lất với căn bệnh quái ác. Tháng nào anh cũng phải khăn gói lên Hà Nội truyền hóa chất. Tiền bảo hiểm chi trả phần lớn, bản thân chỉ bù thêm dăm ba triệu đồng.

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

NHÀ LÝ LUẬN PHÊ BÌNH ĐẠI TÁ NGUYỄN HÒA NGUYÊN LÍNH NHÀ VĂN HÓA F338 THỜI CHỐNG GIẶC TÀU Ở LẠNG SƠN

 


                Đây là ảnh chụp đội chiếu phim số 1 của Nhà văn hóa (Câu lạc bộ) f338 trước khi lên đường phục vụ dài ngày các đơn vị cơ sở. Từ trái qua phải: Dũng lái xe, Hòa thuyết minh, Dũng máy nổ, Trung quay phim.