Về phố Thái Hà thật là phiêu
Chợ cóc lùi xa, gió mượt nhiều
Và kìa phố nhỏ Trần Quang Diệu
Hè thoáng, vườn hoa trổ sắc
yêu.
.
Về phố Thái Hà thật là phiêu
Chợ cóc lùi xa, gió mượt nhiều
Và kìa phố nhỏ Trần Quang Diệu
Hè thoáng, vườn hoa trổ sắc
yêu.
.
Nhà thơ Nguyễn Văn Nhiếp tặng trang chủ tác phẩm:
Nguyễn
Văn Nhiếp đời và thơ. – [Nam Định: Cơ sở in Vũ Hữu Lợi, 2025]. – 248 tr. : Nhiều
ảnh màu ; 20 cm.
1.
Tôi về một sớm bình minh
Vịn vào nỗi nhớ tìm hình tuổi
thơ…
Mái tranh khói tím giăng mờ
Gió đưa hương lúa đơn sơ mơ hồ
Nghiêng vành nón lá nhấp nhô
Giữa làn sóng lúa xanh xô bềnh
bồng
Heo May thả gió trên đồng
Lúa mùa đến cử đòng đòng trổ
bông
Cánh cò trắng, cánh gió đồng
Cánh diều treo giữa mênh mông
trời chiều
Cánh chim chao gió liêu xiêu
Đồng xanh chao gió hiu hiu ngọt
ngòn
Chiều tà nắng xế đầu non
Ai đem giấu nắng hoàng hôn cuối
đèo
Gió mơn man, gió hanh hao
Thổi vào mái lá ngọt ngào tái
tê…
Thằng cháu ngoại
hỏi tôi:
- Gần đây, cháu có đọc một bài viết trên trang Nam Định đất và người hay là trang Nam Định xưa và nay cháu nhớ không rõ, có bài của một tác giả cháu cũng không nhớ tên, bây giờ tìm lại thì không được. Tác giả bài này có bảo Phạm Ứng Thuần nhà thơ trào phúng không phải là nhân vật chí Nam Định, có đăng kèm bài thơ của Phạm Ứng Thuần. Phạm Ứng Thuần có phải nhân vật chí Nam Định không ông?
Cô ấy ngày xưa, em biết
không
Thắt đáy lưng ong, mặt
trắng hồng
Nghe bảo phải lòng anh cơ động
Mười mấy Đông rồi cứ ngóng
trông...
*
Truyện nhặt Trần Mỹ Giống
Lão rất hay nghe vợ. Lão tin yêu, trọng vợ nên có chuyện gì vui buồn lão cũng kể với vợ. Có khi vợ lão đồng tình chia sẻ tâm tư, có khi nêu ra giải pháp bất ngờ giúp lão bình tâm trở lại.
(Đọc “Dấu ấn thời gian. Tập Thơ - văn tuyển chọn Đỗ Phú Nhuận)
Cầm trong tay tập sách dầy, chủ yếu là thơ. Bao nhiêu truyện đời say đắm mênh mông, gần xa, vui buồn lay động, mà mỗi bài, câu thơ gói ghém.
Nằm
khuất nẻo sau những tán cây xanh mát trên con đường Trường Chinh quen thuộc thuộc
phường Vị Xuyên, thành phố Nam Định( Nay là phường Nam Định, tỉnh Ninh Bình),
có một người đàn ông mà những ai yêu mến và nghiên cứu lịch sử quê hương đều
dành cho ông một sự kính trọng đặc biệt. Đó là ông Trần Mỹ Giống – nguyên Trưởng
phòng Địa chí Thư mục, Thư viện tỉnh Nam Định. Không ồn ào, không náo nhiệt,
ông như một "người gác đền" thầm lặng, cần mẫn gom nhặt từng mảnh
ghép ký ức của Nam Định xưa và nay.
Tôi
mới đi viện về còn rất mệt thì thằng cháu con ông bạn qua thăm. Nhân tiện nó hỏi
tôi mấy câu về háo danh. Tôi chép lại trình các cụ ạ. Tất nhiên thằng cháu thật
thà cứ người thật sách thật mà xướng lên, nhưng tôi quyết định không ghi tên
sách tên người cụ thể để tránh rầy rà. Kinh nghiệm này tôi đã trải mấy lần rồi,
xin để dịp khác kể ạ.
1.
Yêu nhau từ thuở còn thơ
Nào ai biết được… ai ngờ mai
sau…
Ru em ngày đã đổi màu
Lời ru có những “… trái sầu rụng
rơi…”
Cà phê giọt đắng đọng rơi
Giọt buồn đen thẫm cạn lời thủy
chung
Yêu thương dẫu có vô cùng
Nào ai biết được… ngàn trùng
nhớ mong
Trái tim rạn vỡ trong lòng
Tình xa, tình lỡ… xoay vòng
buồn thiu
Thương nhau ngày ấy thật nhiều
Không duyên, không nợ hắt hiu
tình buồn
Thôi đành “…cắt dứt dây
chuông…”
Ai thương, ai nhớ, ai buồn,
ai say
Cuộc tình mòn mỏi hao gầy
Áo hồng chưa mặc thì nay mất
rồi…
Tôi quen biết và trở nên thân thiết với Trần Mỹ Giống mấy chục năm nay; cũng nhờ trên văn đàn mà từ từ chúng tôi hiểu ý nhau và thân nhau. Từ đó trở đi tôi mới hiểu rõ cuộc đời của anh. Từ một anh sinh viên đang ngồi trên giảng đường đại học năm thứ 4; lệnh tổng động viên phải nhập ngũ. Học xong khóa quân sự cơ bản, bị đưa vào cuộc chiến khốc liệt Quảng Trị, may mắn thoát chết. Trở ra Bắc theo yêu cầu của quân đội, anh tiếp tục học sĩ quan lục quân; rồi tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc chống bọn bành trướng Trung Quốc.