Tháng Chạp 2025 cảm thán
Chợ cóc dẹp rồi, thuế lại
tăng
Bữa cơm lại nữa nấu nhì nhằng
Ra đường hở chút là phạt nặng
Trăm chuyện trăm trò lắm nhố
nhăng.
Hà Nội, sáng 30 tháng 01 -
2026
(Ngày 12 tháng Chạp năm Ất Tỵ)
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Tháng Chạp 2025 cảm thán
Chợ cóc dẹp rồi, thuế lại
tăng
Bữa cơm lại nữa nấu nhì nhằng
Ra đường hở chút là phạt nặng
Trăm chuyện trăm trò lắm nhố
nhăng.
Hà Nội, sáng 30 tháng 01 -
2026
(Ngày 12 tháng Chạp năm Ất Tỵ)
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Gió bấc về lùa qua kẽ tay
Phố cũ mình anh bước hao gầy
Em đi bên ấy môi cười ấm
Chẳng biết nơi này gió bủa
vây.
Trong
cuộc đời này, chẳng có sự tàn ác nào bỗng dưng sinh ra chỉ sau một đêm. Nó
không giống như một cơn mưa rào bất chợt, mà giống như một mầm cây độc được
nuôi dưỡng âm thầm qua năm tháng. Ban đầu, cái ác đôi khi chỉ núp bóng dưới
hình hài của một lời nói thiếu suy nghĩ, một hành động nhỏ ích kỷ hay một sự thờ
ơ làm tổn thương người khác. Chúng ta thường tự biện minh rằng "chuyện nhỏ
ấy mà" hay "ai chẳng làm thế". Thế rồi, khi tiếng nói của lương
tâm dần trở nên yếu ớt vì bị phớt lờ quá lâu, cái sai bắt đầu trở thành điều hiển
nhiên. Cái ác lúc bấy giờ khoác lên mình lớp áo bóng bẩy của sự khôn ngoan, của
bản năng sinh tồn và khát khao hơn thua với đời.
Đọc "Về thăm Hà Nội" của Đặng Xuân Xuyến, ta
không thấy một Hà Nội rực rỡ vàng son hay ồn ào phố thị, mà bắt gặp một khoảng
lặng đầy suy tư, nơi cái "tôi" trữ tình đang loay hoay giữa hai bờ hư
thực của ký ức và hiện tại. Phong cách nghệ thuật của bài thơ toát lên vẻ trầm
mặc, điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một cơn sóng lòng âm ỉ, được thể hiện qua một lối
viết giản lược tối đa về hình ảnh để nhường chỗ cho dòng chảy nội tâm.
VỀ THĂM HÀ NỘI
- viết tặng Nguyễn Minh-
Trong cõi nhân sinh mênh mông, việc hai người lạ mặt bỗng chốc bước vào đời nhau chưa bao giờ là sự ngẫu nhiên đơn thuần. Có những cuộc gặp tựa như gió thoảng, chạm nhẹ qua hiên nhà rồi tan biến; lại có những người đến và khảm sâu vào tâm khảm, trở thành một phần không thể tách rời của ký ức. Kỳ thực, giữa biển người xuôi ngược, gặp được nhau chính là kết quả của những mối dây liên kết từ tiền kiếp.
Tôi xa làng Đá đã nhiều năm
Từ độ người ta tuổi chớm Rằm
Cái tuổi xúi người say má thắm
Thả hồn mơ mộng mãi xa xăm
,
1.
Mấy mùa mưa nắng, nắng mưa
Làm sao gặp được người xưa của
mình
Làm sao quên được… “Chữ Tình”
Làm sao quên được bóng hình
em xưa…
Con đò trong gió lưa thưa
Đón đưa, đưa đón sớm trưa đậm
đà
Líu lo chim ríu rít ca
Hừng đông nắng mới chan hòa
chứa chan
Nắng vàng ươm sợi tơ vàng
Như thơ, như mộng thênh thang
quanh mình
Thương yêu hứa hẹn với tình
Bao nhiêu năm tháng chúng
mình vẫn đôi…
Dỗi hờn nước mắt tràn rơi
Trong lòng ray rứt chẳng lời
trách nhau
Buồn vui ngày ấy qua mau
Lời thề chung thủy ngàn sau
không rời…
Trong
lịch sử Việt Nam, các năm Bính Ngọ (chu kỳ 60 năm một lần) thường gắn liền với
những bước ngoặt quan trọng về chính trị, quân sự và văn hóa. Dưới đây là những
năm Bính Ngọ tiêu biểu.
Nhà thơ, nhà nghiên cứu Nguyễn Thế Vinh từ Hà Nam về tặng
trang chủ tập thơ vừa xuất bản:
HOA BÁO TIÊN : Thơ / Nguyễn Thế Vinh. – H.: Nxb. Hội
Nhà văn, 2026. – 158 tr. : Nhiều ảnh minh họa ; 15 x 24 cm. – Bìa cứng màu hồng
rất đẹp.
1.
Ước gì trở lại với quê
Buông rơi phiền muộn, trở về
tuổi thơ…
Làng quê như thực, như mơ
Bâng khuâng xao xuyến bài thơ
không lời
Bồng bềnh, lãng đãng mây trôi
Dậy mùi hương đất, gió xuôi
ngọt lành
Bến sông sóng vỗ đầu gành
Lời ru Đất Mẹ… ru anh ngàn
trùng
Cuối mùa con nước khô bùn
Gió Heo May thổi qua hun hút
đồng
Cô đơn đá núi trông chồng
Lưng còng như bóng Mẹ trông
con về
Chiều quê lặng lẽ cảnh quê
Đong đưa cánh võng tỉ tê gió
lành
Nước sông in bóng trời xanh
Chênh vênh bóng núi, chòng
chành đò ngang…
1.
Nhớ thời mình có nhau rồi
Trăm năm thề hẹn một đời tóc tơ
Anh giờ nửa tỉnh, nửa mơ
Nhớ thời dệt mộng, ươm tơ… tình nồng
Nắng nghiêng rơi vạt áo hồng
Áo cài hoa nắng bềnh bồng mông lung
Lời yêu em nói ngập ngừng
Để cho anh hóa người dưng hôm nào
Trong vòng tay ấm nôn nao
Mắt đen lung liếng ngọt ngào lời em
Hôn lên đôi cánh môi mềm
Hôn rồi, hôn nửa, hôn thêm… ấm lòng
Em đưa tay ngắt nụ hồng
Hoa chanh, hoa bưởi ướp nồng ngón tay
Bên nhau, ngày đã cạn ngày
Trời tuôn mưa bụi lây rây đường về…
-1-
Một lần chúng tôi canh gác bảo vệ Bộ chỉ
huy trung đoàn khi ấy đang ở trong rừng miền tây, Thiếu úy Thái sẹo dẫn theo
liên lạc lên trung đoàn họp. Chúng tôi yêu cầu xuất trình giấy ra vào. Thái nổi
cáu:
- Chúng mày có
biết tao là ai không? Thái sẹo C trưởng trinh sát đây!
Cậu Toàn quát lại:
- Mày có biết tao là ai không? Tao là anh nuôi đây!
Thái dọa:
- Oánh bỏ mẹ chúng mày bây giờ!
Trung đội trưởng Dần đi đốc gác thấy vậy nhảy ra hô
to:
- Anh em! Xích cổ thằng Thái lại!
Chắc chắn cuộc ẩu đả sẽ xảy ra nếu lúc đó không có bố
Ngoan (Trung đoàn phó) tình cờ đi qua, can thiệp:
- Thái đấy à? Sao không mang giấy ra vào? Thôi các con
để cho anh Thái vào họp đi.
Thái đi qua cạnh tôi, lừ mắt:
- Mày nhớ mặt thằng Thái sẹo này nhé!
Tôi nổi máu:
- Mày cũng nhớ mặt thằng Giống còm này nhé!
Chúng tôi gọi Thái là Thái sẹo và chính Thái cũng tự
xưng cái tên ấy, vì mặt hắn nhiều sẹo. Về trung đoàn, Thái được đề bạt Đại đội trưởng trinh sát, hàm
thiếu úy. Trên đường đi B Thái lên trung úy tiểu đoàn phó. Vào chiến trường
Thái lên thượng úy tiểu đoàn trưởng, rồi về làm tham mưu trưởng trung đoàn với
hàm đại úy. Tôi không thể quên vụ va chạm với Thái sẹo bởi sau này tôi được điều
xuống trực tiếp chiến đấu trong đội hình tiểu đoàn của Thái sẹo. Khi Thái sẹo về
làm Tham mưu trưởng Trung đoàn thì chính hắn đã cho gọi tôi về lại Trung đội vệ binh.
Năm 1968 vào học Đại học thư viện khóa 6 Trường Trung cấp Nghiệp vụ Bộ Văn hóa (nay là Đại học Văn hóa). 6-9-1971 nhập ngũ e101 f325. Chiến đấu ở Quảng Trị (1972-1973). Năm 1973 - 1974 học Sĩ quan lục quân khóa 35. Năm 1975 - 1980 làm Trợ lý Tuyên huấn F338 chống Tàu ở Đình Lập Lạng Sơn. Năm 1981 chuyển ngành học tiếp rồi về Thư viện tỉnh Hà Nam Ninh. Năm 2009 nghỉ hưu.
Ảnh học viên sĩ quan lục quân năm 1973 và ảnh cựu chiến binh năm 2023.
1.
Xa rồi… nhớ mãi miền quê
Con tim thao thức nhớ về…”Ngày
xưa…”
Mồng tơi, rau má, canh cua
Cải ngồng, cà pháo muối dưa
cơm chiều
Ruộng đồng hôm sớm bao điều
Mẹ Cha chăm chút bao nhiêu
cho vừa
Ngày dài không quản sớm trưa
Đông về rét buốt, nắng mưa
trưa hè
Quê chiều rộn rã tiếng ve
Đôi bò thong thả kéo xe trên
đồng
Bên núi rừng, bên dòng sông
Mùi quê, mùi đất bềnh bồng tỏa
hương
Thân gầy nhuộm nắng, nhuộm
sương
Cái cò lặn lội thân thương
trên đồng
Khi mưa gió, lúc bão giông
Mẹ hiền gian khổ lo chồng, lo
con…
Trong lá số Tử Vi, cung Điền Trạch chính là cái “giỏ” đựng nhà đất của mỗi người. Khi đã đi qua đủ những thăng trầm để tin vào sự an bài của định mệnh, đủ tĩnh tại để thấu hiểu lẽ nhân quả, ta sẽ nhận ra ngôi nhà không chỉ được xây bằng gạch đá, vôi vữa mà nó được dựng lên từ chính cái Phúc Đức hay Nghiệp Quả của mỗi người. Thế nên, việc cố tìm một chốn an cư hoàn hảo về phong thủy hay vắt kiệt tâm trí tìm kiếm địa thế đại cát, đôi khi lại chỉ là việc “Dã tràng xe cát” trước những sắp đặt của số phận. Phong thủy thực sự không nằm ở hướng cửa, màu sơn mà nằm ngay trong cái “giỏ” Điền Trạch mà ta đã tự tay đan dệt từ bao tiền kiếp. Nói thế, không có nghĩa là ta cứ mặc kệ cho số phận đưa đẩy. Khi phúc chưa đủ dày, việc cưỡng cầu những điều quá tầm tay thì cũng chỉ như “Dã tràng xe cát” nhưng nếu ta biết chăm chút cho gian nhà thêm ngăn nắp, sửa sang góc khuyết cho dòng khí luân chuyển hợp lý thì chính sự vun vén ấy sẽ bồi đắp thêm năng lượng cho mảnh đất mình cư ngụ. Một ngôi nhà mái tranh vách đất nếu lòng người an định và biết cách sắp đặt cho hài hòa, ấm cúng thì tự khắc đất ấy cũng hóa đất lành.
Trong giới cầm bút, đôi khi người ta bắt gặp những hiện tượng kỳ lạ đến mức khó tin, mà Paul Nguyễn Hoàng Đức là một điển hình cho sự lệch lạc giữa ảo tưởng và thực tế. Cái danh xưng tự phong “Triết gia số 1 châu Á” hay “người khổng lồ”, “người danh tài” mà Đức luôn miệng rêu rao, tự nhận, thực chất chỉ là một màn kịch vụng về của sự hoang tưởng. Đó là một kiểu “hồn nhiên” đến nực cười, giống như kẻ tự khoác lên mình chiếc áo hoàng bào quá khổ, rồi đứng trước gương tự vái lạy chính mình trong những cơn lên đồng tự mãn.
THEO MỘNG TA VỀ
Ta thấy ta từ Sông Núi cũ
Trôi như con suối biệt xa nguồn
Rơi như chiếc lá không về cội
Chạm tới vô biên những nỗi buồn!
1.
Em qua, một sớm bình minh
Áo tà tha thướt, tươi xinh
phiêu bồng
Nắng tô thêm chút má hồng
Có con chim hót chờ mong bên
thềm
Nắng nghiêng soi gót chân mềm
Bước chân lối cỏ, hương đêm nồng
nàn
Nón em nghiêng đổ nắng vàng
Lời em tha thiết, nhẹ nhàng,
si mê
Tôi em nặng một lời thề
Xanh tươi lời hẹn, tình quê
ngập tràn
Tình yêu như ánh trăng vàng
Sáng soi muôn lối, dịu dàng
chênh chao
Vườn yêu đỏ sắc hoa đào
Hương bay ngan ngát, dạt dào
ngất ngây
Bàn tay ve vuốt tóc mây
Bướm ong, ong bướm tràn đầy,
chứa chan…
Họa sĩ Thạc sĩ Vũ Xuân Dương, hội viên Hội
VHNT Trường Sơn vừa tặng trang chủ tập thơ văn mới xuất bản:
TRƯỜNG SƠN VỚI TỔ QUỐC : Ấn phẩm chào mừng
80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc Khánh 2/9 / Nhiều tác giả. - H. : Nxb. Dân
Trí, 2025. - 351 tr. ; 21 cm.
Hai Câu Hỏi
Có một bạn đọc yêu thơ trên FB nhắn tin,
đặt cho tôi hai câu hỏi:
1/ Nếu sau tứ thơ có ẩn ý của tác giả mà
mình là người đọc không cảm nhận được thì do lỗi của ai?
2/ Trên quãng đường đi tiếp để tìm
“thông điệp kín” sau khi đã "bắt" được tứ thơ, nếu liên tưởng của
mình không đến cùng chỗ với tác giả thì điểm đến của ai đúng?”
Ta dạo bước trên đường Thanh
Niên
Chợt thấy mình đang tươi trẻ
lại
Hàng cây xanh, gió reo, vẫy
mãi
Gió hồ Tây mát đến lạ lùng
Hôm nay là là 9/10 năm Ất Tỵ (2025), như vậy có thể xem như thời khắc chuyển mùa thu sang mùa đông đối với âm lịch.
Với bài thơ "Cháy", Đặng Xuân Xuyến khẳng định bút pháp táo bạo, mãnh liệt và đầy tính phồn thực của mình. Đây là một thi phẩm ngắn gọn, súc tích, nơi ranh giới giữa tình yêu và dục vọng, giữa con người và vũ trụ gần như bị xóa nhòa trong một khoảnh khắc thăng hoa tột đỉnh.
Trong một thế giới mà ai cũng cố gắng xây dựng hình ảnh của mình đẹp đẽ trên mạng xã hội thì Paul Nguyễn Hoàng Đức lại chọn cách phơi bày mọi góc cạnh của bản thân, từ sự khao khát được tung hô đến những ấm ức vụn vặt nhất trong các mối quan hệ xã hội với vẻ bộc trực chân chất.
1.
Dòng sông con nước đầy vơi
Quê hương là một góc trời
tươi xanh
Làng quê bình dị, an lành
Mà trong nỗi nhớ đã thành
thân thương
Quê hương một nắng, hai sương
Nhớ người xa xứ, tha phương
chưa vừa
Quê hương mưa nắng hai mùa
Đầy vơi con nước, bóng dừa
tươi xanh
Nhà quê vách đất, mái tranh
Giàn bầu, giàn mướp, cây
chanh, cây cà
Người quê tình nghĩa bao la
Hiền hòa, mộc mạc, đậm đà, sắt
son
Chiều buồn ngồi ngắm hoàng
hôn
Mà lòng sao cứ bồn chồn, xuyến
xao
Mùi hương lúa chín ngọt ngào
Màu lam khói bếp quyện vào
câu thơ…
Nhà văn Nguyễn Văn Hiên tặng tôi tác phẩm vừa xuất bản:
TUỔI THẦN TIÊN : Truyện ký / Nguyễn Văn Hiên. – H.: Văn học, 2025. – 110 tr. ; 21 cm.