Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

CUỘC CHIẾN VỚI U LYMPHO (Kỳ 7)

 



       Ngày 10 – 3- 2026: là ngày hẹn của Viện Huyết học và  truyền máu trung ương lần thứ 11. Cả đêm thao thức, dậy sớm. Bà lão lo cơm nước ăn sáng. Con út tiêm tiểu đường và cho bố uống thuốc các loại. 5 giờ sáng tắc xi Sinh xuất phát. Nhà thơ tiến sĩ Trần Văn Cường điện bảo:

- Hôm nay tôi cũng đưa bà xã đến khám lấy thuốc. Đông quá. Tôi lấy số khám từ 6 giờ sáng mà thứ tự đã hơn 200 số rồi. Tôi lấy số khám cho bác nhé!

- Dạ, cảm ơn bác. Tôi lên thẳng khoa bác ạ.

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

TỪ ẤY (Thơ Lục Bát 2026) / Lê Kim Thượng

 


               

1.

 

Em xa từ ấy đến giờ

Nhớ ai dáng nhỏ mịt mờ chân mây

Nhớ tà áo gió bay bay

Tôi về nhặt nhạnh tháng ngày trở trăn…

Bàn tay mười ngón búp măng

Vuốt ve mái tóc, tóc quăn mây trời

Tóc thề che nửa lưng người

Hoa đào thắm đỏ, môi cười nhẹ cong

Thơ ngây, mơ mộng, trắng trong

Đam mê tình tứ một lòng keo sơn…

Tôi – Em ai nhớ nhiều hơn

Nhớ em hờn dỗi tủi hờn thâu đêm

Ai làm nhung nhớ nhiều thêm

Ai làm ngây ngất con tim chung tình

Thương yêu cho hết lòng mình

Qua bao năm tháng chuyện tình không phai…

 

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

VỀ XÃ NHẬT HY NGHE AN DƯƠNG VƯƠNG THỤC PHÁN THAN THỞ / Đỗ Trác

 



      An Dương Vương Thục Phán sở hữu ”siêu vũ khí” NỎ THẦN, là một ông Vua chính vị, chính danh từ vài ngàn năm trước trong chính sử, dã sử Việt Nam ta. Sau khi bị mắc lừa mất Nỏ Thần, thua trận, An Dương Vương đã trầm mình xuống biển Nam Hải tự tận. Ngài hoá Thần và thường xuyên hiển linh giữ nước giúp dân, được nhiều triều đại về sau phong Thần, nhiều làng xã Bắc Bộ, Bắc Trung Bộ thờ cúng làm Thần Thành Hoàng làng. Chỉ xét một phần phía bắc huyện Xuân Trường xưa, thời Lê - Nguyễn đã có nhiều làng xây Đền miếu thờ An Dương Vương Thục Phán – Nam Hải Phạm Đại Vương làm Thần Thành Hoàng làng: Xã Hoành Quán, Thôn Trung xã Trà Lũ, xã Hoành Vực, Xã Chuỳ Khê, Xã Thanh Trà, Xã Bích Câu, Xã Nhật Hy, Xã Hành Thiện,…

HƯƠNG QUÊ - BÀI THƠ CỦA PHƯƠNG NGỮ BẮC BỘ…/ Dương Diên Hồng

 



Tôi đọc “Hương Quê” của tác giả Đặng Xuân Xuyến cách đây khá lâu. Gần đây, đọc lại kỹ hơn. Không phải muốn đền ơn bạn Xuyến đã xem chỉ tay mà thật lòng là thích bình bài thơ này. Thi thoảng tôi vẫn có cảm hứng bình cho vui, thuận tiện nhất là khi rảnh. Đó là thú “thích thì nhích” đời thường của người dạy Văn, học Văn.

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG / Đỗ Anh Tuyến

 


(Họa bài thơ CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI

của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến)




Con về đây... giữa tuổi đã trung niên

Tìm lại dấu chân xưa vùng Gia Viễn

Dòng sông cũ, sóng tràn trên mặt nước

Đầm Vân Long... vương vấn một câu hò.

.

Ngược lối mòn con tìm đến Cầu Bo

Lời hứa cũ cứ nghẹn ngào nhắc nhở

Bà đi rồi... để lòng con vụn vỡ

Biết ai người dẫn bước lối xưa theo?

.

Tiếng chuông chùa vọng lại phía chùa Keo

Nghe huyền thoại về thiền sư Không Lộ

Nền gạch cũ in dấu hài thuở nọ

Dựng giang sơn... rạng rỡ những trang hùng.

.

Ước một lần mang sức vóc trẻ trung

Ngồi nghe Nội kể chuyện đời dâu bể

Để hiểu thấu chữ Nhân nồng hậu thế

Giữa cõi người... nhân nghĩa mãi lên hương.

.

Dẫu hôm nay ngăn cách những nẻo đường

Gia Viễn, Cầu Bo... mờ sương lối đợi

Nhưng trong dạ vẫn vẹn nguyên tiếng gọi:

Nội đi rồi... con vẫn hướng tâm theo!

*

ĐỖ ANH TUYẾN

Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.

 

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

NGHIÊN CỨU TRUYỆN KIỀU ĐỂ TÌM RA MỐI LIÊN HỆ GIỮA THƠ LỤC BÁT VÀ THƠ ĐƯỜNG LUẬT / Văn Cường

 


 

Sinh thời, cụ Nguyễn Du cũng giỏi làm thơ cổ phong và Đường luật. Truyện Kiều là thơ lục bát nhưng nghiên cứu kỹ, ta thấy rất nhiều câu mang tính chất đối ngẫu (tiểu đối), ví dụ như:

      Làn thu thủy, nét xuân sơn

Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

NHÂN LÀNH THÌ QUẢ NGỌT / Nguyễn Toàn Thắng

 


       Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, đôi khi chúng ta dừng lại và tự hỏi: Tại sao có những người dường như luôn gặp may mắn, còn mình lại cứ mãi lận đận? Tại sao có những người sống giữa giông bão vẫn an nhiên, còn mình lại dễ dàng sụp đổ trước một biến cố nhỏ? Câu trả lời không nằm ở sự thiên vị của số phận, mà nằm ở quy luật thầm lặng nhưng bền bỉ nhất của vũ trụ: Nhân lành thì quả ngọt.

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

THỦ TƯỚNG ĐẦU TIÊN CỦA NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ

 


 

      Hồi ức của CCB Trần Thị Nhật Tân

 

Tôi sinh năm 1942, CCB đánh Mỹ. Ký ức về Thủ tưởng Phạm Văn Đồng tài ba còn in đậm trong tim tôi. Ấn tượng việc thủ tướng đến hội nghị Giơ ne vơ, lời lẽ mềm dẻo mà đanh thép buộc thực dân Pháp phải chấm dứt xâm lược Việt Nam. Hai mươi mốt năm chiến đấu đuổi để quốc Mỹ. Nhân dân cả nước vô cùng khó khăn mọi mặt, nhất là lương thực. Những năm sau khi giải phóng miền Nam thống nhất đất nước dân ta đói nghiêm trọng. Thủ tướng Phạm Văn Đồng vác rá đi xin gạo tấm của Ấn Độ cứu đói cho dân. Chúng tôi CCB đánh Mỹ đã đói lả, giành được hoà bình còn bị đói. Chúng tôi và dân Việt Nam không bao giờ quên ơn cứu đói của thủ tướng Phạm Văn Đồng. Riêng tôi có kỷ niệm nhớ đời với thủ tướng Phạm Văn Đồng. Đó là vào một ngày cuối tháng 8 năm 1988 tôi vào Nxb Thanh Niên 64 Bà Triệu, nhà văn Chu Thành bảo: “A Nhật Tân! Em sang ngay TW đoàn gặp biên tập Trần Quốc Hưng buổi phát thanh thanh niên. Mấy tháng anh liên tục sang đây hỏi xem có tin gì về Trần Thị Nhật Tân chưa? Thư ký của bác Phạm Văn Đồng bảo Trần Quốc Hưng tìm Trần Thị Nhật Tân để Cụ hỏi tình hình Côn Đảo. Làm sao Nhật Tân đến được Côn Đảo? Viết bút ký “Đảo gọi” gửi ra Đài TNVN phát trên sóng. Cụ nghe được, Đảng, Chính phủ nghe được hỏi nhau Trần Thị Nhật Tân là ai? Ở đâu? Tìm ngay. Em sang gặp anh Trần Quốc Hưng ngay đi. Anh ở trong lều cót ép mấy mét sau lưng biệt thự 62 Bà Triệu. Tối rồi chắc anh Hưng đã ở Đài về rồi.” Tôi đến trúng túp lều của anh Hưng. Anh nằm sấp dưới nền gạch đọc bản thảo. Tôi chào: “Em chào anh Trần Quốc Hưng. Em là Trần Thị Nhật Tân tác giả “Đảo gọi” mà anh cần tìm”. “Ồ em trẻ nhỉ”. “Em bốn tư tuổi rồi trẻ gì”. “Sao em tóm trúng anh”. “Em lính đánh Mỹ 1964. Anh nói cho em biết đến số nhà phố nào để gặp bác Phạm Văn Đồng? Mai em đi. Giờ em về bên anh Chu Thành ngủ một giấc. Từ Côn Đảo về đây gian khó, rụng rời tay chân anh ơi”. “Gần 19 giờ rồi em ăn bát mì ống với anh, rồi anh đưa nhuận bút Đảo gọi cho em.” “Em không nhận. Em còn tiền”.