Chơ vơ lạc giữa cuộc người
Tôi ngồi lặng nhặt tiếng cười
chát chua
Nửa đời lăn lộn được thua
Ngậm ngùi tự bán tự mua bóng
mình.
Chơ vơ lạc giữa cuộc người
Tôi ngồi lặng nhặt tiếng cười
chát chua
Nửa đời lăn lộn được thua
Ngậm ngùi tự bán tự mua bóng
mình.
VÀO HÈ
(Bài xướng, thơ của nhà cách
mạng, nhà văn, nhà báo Dương Bá Trạc (1884-11944)
Ai xui con cuốc gọi vào hè,
Cái nóng nung người, nóng
nóng ghê!
Ngõ trước, vườn sau um những
cỏ,
Vàng phai, thắm nhạt ngán cho
huê.
Đầu cành kiếm bạn, oanh xao
xác,
Trong tối đua bay, đóm lập
loè.
May được nồm nam cơn gió thổi,
Đàn ta ta gảy khúc Nam nghe.
Dương Bá Trạc
1.
mẹ ngồi ru con đêm khuya mưa tới
mẹ ngồi ru con ru tình sông núi
mẹ ngồi ru con đong đưa năm tháng vào nôi
mẹ ngồi ru con âm vang tiếng hát
mẹ ngồi ru con ru lòng sỏi đất
mẹ ngồi ru con ru thêm mái tóc bạc phơ
thuở mẹ ru
ru gió qua sông, ru mưa về nguồn
ru mây qua rừng, ru trăng âm thầm
ru con nghiêng nằm, ru mãi nghìn năm
Thuở mẹ ru
ru nước lênh đênh, ru sông muộn phiền
ru thân phận buồn, ru tim âm thầm
ru con yên nằm, ru mãi nghìn năm
lời mẹ ru con lênh đênh trong gió
lời mẹ ru con chan hòa nước mắt
lời mẹ ru con câu thơ ngây ngất hồn con
lời mẹ ru con bên hiên trăng xuống
lời mẹ ru con qua đời mưa nắng
lời mẹ ru con êm như tiếng suối đầu non
Cách đây hơn 60 năm, ngày 28/11/1959 với bút danh Trần Lực; chủ tịch Hồ Chí Minh đã đăng bài trên báo nhân nhân, phát động phong trào trồng cây. Vào dịp tết nguyên đán năm 1960, trong không khí mừng xuân của cả dân tộc, Bác đã trồng cây đa (nhỏ) tại công viên hồ Bảy Mẫu. (Sau đổi là công viên thống nhất, và bây giờ là công viên Lê Nin).
Điện
Biên ngày bẩy tháng năm
Người xe rầm rập, vang ngân
điệu hò…
Toang
Đồi A1 còn trơ
Tướng quân Đờ cát thất cơ cúi
đầu!
Vui
mừng rộn cả năm châu
Tự hào, ý chí, sắc mầu Việt
Nam.
Mảnh
đất này mãi âm vang
Mốc son chói lọi, nét vàng
nghìn thu…
P.N.K
Bà nhà văn Ngày Mới vừa đi thăm chiến trường xưa về kể:
- Chị khoe chị có bạn cũng là hội viên Hội chiến sĩ bảo vệ thành cổ Quảng Trị năm 1972 tên là M, thằng Lợn bảo: “Không có thằng này đâu. Tôi là sĩ quan quân lực, nắm hết danh sách ai vào ai ra…” Chị bảo: “Bạn tôi có Huân chương chiến công giải phóng, Dũng sĩ Quyết thắng…” thì hắn dè bửu: “Úi dào! Mua cả đấy! Bây giờ có tiền là mua được hết!” Chị tức lộn ruột…
(Tặng người phụ nữ tôi yêu)
Anh đã thấy một số bậc tu
hành
trói gô “kẻ xa lạ” (1)
treo lên thập tự giá
đóng đinh cho đến chết
(những truyền thống đạo đức,
lễ giáo
những lợi, những danh…)
để giành lại tự do
trong mỗi suy nghĩ
mỗi hơi thở
mỗi lời nói
mỗi cử động
Nhà thơ Đào Đình Bảng
C
Ô N S
Ơ N
Ngàn
thông than khóc trên đồi,
Máu loang đỏ đất, một thời
Côn Sơn.*
Chín
tầng mây, nặng dây oan,
Vẫn trong giếng ngọc, ngập tràn
dâng lên.
Muôn
đời sau, cõi nhân gian,
Tâm hương thành kính dâng lên
viếng Người.
Côn Sơn 20-4-2024
*Nguyễn
Trãi 1380-1442. Hiệu là Ức Trai anh hùng
giải phóng dân tộc, danh nhân thế giới, là nhà chính trị, nhà thơ, nhà văn hoá
lớn kiệt xuất của dân tộc Việt Nam. Ông bị án oan (Lệ chi viên) bị tru di tam tộc.
Năm 1464 vua Lê Thánh Tông hạ chiếu minh oan cho ông.
Tác giả Vũ Bình Lục
MỚI RA KHỎI
TRẠI VĨNH BÌNH
Việc vua việc nước bận rộn đâu dám ngại khó nhọc,
Gió sớm hắt sương thấm ướt chinh bào.
Từ phía Nam sao Bắc Đẩu nhìn về cung khuyết nhà vua thấy
còn gần,
Nơi phương Bắc sông Ngân Hà vượt qua bao núi cao hiểm
trở.
Gió ù ù thổi, ngọn cờ nhà Hán phấp phới lướt dạt ngọn
cỏ,
Nghe tiếng ngựa rợ Hồ kêu khiến lòng rùng rợn, mà cung
đao đeo bên mình (họ) dường như phát tiếng kêu.
Nếu sớm biết đường đời nhiều gian nan nguy hiểm như thế,
Thì lúc còn trẻ tuổi đừng tự phụ cho rằng mình có thể
chịu đựng nổi những nỗi gian lao.
-Vì
sao nhà thơ Trần Mạnh Hảo dùng tia chớp đề làm hình ảnh đại diện cho đất nước?
Theo tôi có lẽ bởi vì tia chớp có vẻ đẹp hùng vĩ nhất , bởi vì tia chớp có năng lương rất lớn, và bởi
vì tia chớp có đường đi sáng rực và ngoằn ngoèo. Dùng hình ảnh tia chớp làm đại
diện cho đất nước, Trần Manh Hảo muốn tôn vinh đất nước, muốn hóa hình đất nước
vào hiện tượng thiên nhiên kỳ vỹ, để người
đọc thấy đất nước qua 5 giác quan và qua tâm linh của mình.
Có gì nhộn nhạo sớm nay
Chim chèo bẻo sải cánh bay ngập
ngừng
Phất phơ hương bưởi thơm lừng
Nắng non chộn rộn lưng chừng
ngõ quê
NHỚ LỐI HẸN HÒ
Mãi tiếc bao lần cứ đắn đo,
Lời thư không gửi đốt thành
tro.
Mùa thu phai nhạt dần trong mắt,
Đám lá rụng vàng phía cửa ô.
Sóng vỗ đìu hiu ngày giã biệt,
Dốc lên phơ phất áo gió lùa.
Xa sông cách núi nhiều thương
mến,
“Và nhớ bao nhiêu lối hẹn
hò.*
28/2-2024
Chú thích: *Mượn câu thơ của
Trần Dạ Từ trong bài Khi Em Mười Sáu.
Cụ Nguyễn Thế Hưng ở cùng ngõ tôi. Cụ đã ở tuổi bát tuần, nhưng còn rất minh mẫn và khỏe mạnh. Cụ có thú chơi đồ cổ. Trong nhà cụ có cả chục cái xe đạp, trống đồng, đồ sứ cổ… Tôi thường sang chiêm ngưỡng bộ cuốn thư, đại tự, câu đối chế tác cách đây một thế kỷ của cụ treo ở phòng khách. Tôi không biết chữ Hán, nhưng vẫn cảm nhận được cái đẹp qua đường nét, màu sắc, hoa văn, dáng chữ. Bộ cuốn thư câu đối này là đồ cổ quý mà cụ rất tự hào và giữ gìn cẩn trọng.
Nhà văn Nguyễn Văn Hiên tặng trang chủ sách mới:
LÀNG
ĐỔ : Tập truyện ngắn / Nguyễn Văn Hiên. – Tái bản lần thứ 1. – H. : Nxb. Thanh
Niên, 2024. – 222 tr. ; 21 cm.
TÔI BIẾT
Tôi biết người ta cố quên tôi
Ước thề chỉ để thoảng đầu môi
Gặp tôi người cứ ne né vội
Như sợ chạnh buồn phía xa xôi
.
Tôi đã dằn lòng phải thế thôi
Người ta giờ đã khác xa rồi
Chữ tình khéo bẻ thành trăm lối
Dụ khách say tình, lén chuốc
vôi.
.
Tôi sẽ về thăm lại lần thôi
Để nghe gió lạnh thốc mé hồi
Để xem u uẩn chiều loang lối
Để ngó mây trời lững lững
trôi.
Hà Nội, ngày 06 tháng 03-2024
Cảm ơn Nhà văn Phạm Hồng Loan kính biếu trang chủ bộ sách 2 tập
vừa xuất bản của Nhà nghiên cứu Phạm Minh Đạo – anh trai nhà văn Phạm Hồng
Loan:
LUẬN VỀ BINH PHÁP / Phạm Minh Đạo. – H.: Nxb. Hồng Đức, 2024. – 2t, ; 21 cm.
T.1:
2024. – 257 tr.
T.2:
2024. – 238 tr.
1.
Một
ngày về với Quê hương
Tôi đi về phía người thương
mong chờ
Tôi
đi về phía… dại khờ
Tìm về làm đứa trẻ thơ trên đồng…
Tôi
qua sông rộng đò đông
Nương ngô, bãi mía, mây hồng,
trời xanh
Nghe
câu Lục Bát ngọt lành
Lẫn vào hương lúa, hương
chanh cuối mùa
Nắng
qua kẽ lá chen đua
Đường quê rợp bóng lá dừa
buông lơi
Tôi
đi tìm… thuở thiếu thời
Nhặt câu thơ cũ đánh rơi… thuở
nào…
Nắng
sông óng ánh lụa đào
Bờ tre nghiêng ngả xanh xao gọi
mời
Lá
vàng nhè nhẹ rơi rơi
Cánh cò bay giữa khoảng trời
xanh tươi
Lấm
lem bùn đất mặt người
Còn nguyên vẹn những nụ cười
thân thương
Bếp
nghèo khói tỏa như sương
Mờ mờ mái lá vấn vương xoay vần…
SINH NHẬT TỰ CHÚC THỌ
Đất
trời bao la bát ngát, (ta như) một cánh cỏ bồng chuyển xoay theo gió,
Thời
gian vô hạn, niềm vui vô cùng.
Ba
ngàn tân khách như hồng bay lạc nhạn, giờ ở nơi đâu?
Ông
lão sáu mươi tuổi như ta được sống lâu như loài rùa và hạc.
Khóm
trúc xanh xanh trong cung cấm hãy còn giống như ngày xưa không?
Lại
thêm gió thu thổi qua đám rau tần trắng ở bên sông (Lô).
Sáng
sớm ở lầu quỳnh uống rượu ngon say chếnh choáng,
Thân mình như gần kề tầng mây phía đông chỗ sao Bắc Đẩu mọc.
1.
BỐI CẢNH TRẦN ÍCH TẮC ĐƯỢC LÃNH ĐẠO TRIỀU TRẦN
“BIỆT PHÁI” SANG NGUYÊN MÔNG
Chiêu Quốc Vương Trần Ích Tắc tự cho rằng mình thông minh tài giỏi hơn các vị Hoàng tử khác, hoàn toàn xứng đáng được làm Hoàng Đế. Nguyện vọng không thành thì đâm ra bất mãn, bèn đem theo cả gia quyến bỏ chạy sang hàng Nguyên Mông. Sách ĐẠI VIỆT SỬ KÝ TOÀN THƯ (ĐVSKTT) do Ngô Sĩ Liên đời Hậu Lê chủ biên, chép như vậy.
Tôi biết người ta cố quên tôi
Ước thề chỉ để thoảng đầu môi
Gặp tôi người cứ ne né vội
Như sợ chạnh buồn phía xa xôi
BÓNG NÚI VÀ ANH
(Nhớ nhà thơ Tường Linh!)
Duyên thơ mới được gặp anh
Bốn mươi năm nhớ thời xanh một thời
Yêu thơ lại được gặp người
Khiêm nhường bóng núi, dáng ngồi cao hơn
Nhớ anh, nhớ Ngũ Hành Sơn
Nhớ mây đầu ải Hải Vân, Sơn Trà
Mỗi làng, mỗi xóm anh qua
Quảng Nam đâu chỉ ruột rà yêu thương
Nhúm nhau mẹ chôn sau vườn
Quế Sơn, Trung Phước nương hồn về quê
Chim vịt kêu chiều đèo Le
Trà My, Tiên Phước, sơn khê chín chiều
Thơ anh từng chữ chắt chiu
Nỗi niềm xa xứ luôn neo tim người
Lúc vui đọc nghe thơ vui
Khi buồn thơ cũng ngậm ngùi với ta
Bây giờ vời vợi chiều xa
Ngó bóng núi, thương quê nhà thơ anh
VẠN LỘC
LỜI
BÌNH CỦA CHÂU THACH
SẮC XANH BIÊN GIỚI
Sắc xanh biên giới vững nghìn
năm,
Dấu tích chiến tranh chỉ lặng
thầm.
Khe đá máu in đồng đội ngã,
Thung sâu cỏ khuất bạn tôi nằm.
Vị Xuyên xanh lượn dòng Nho
Quế,
Quản Bạ mây bay dốc Pắc Sum.
Phố cổ Đồng Văn khèn núi gọi,
Thiêng liêng hồn nước vọng âm
âm.
30/4-2018
VUA HIỀN QUÁ HÓA NGU!
Như đã trình bầy ở phần mở đầu cho “chuyên mục” VỪA ĐI VỪA NGHĨ, một lần nữa, tôi thành thật cầu mong được quý vị là hậu duệ xa xôi của một nhân vật lịch sử nào đó, thông cảm và thứ lỗi cho. Một nhân vật lịch sử, dù bất cứ ở cương vị nào, đều có phần tốt và phần chưa tốt. Tất nhiên! Chúng ta nhìn lại lịch sử, xem xét và suy ngẫm về lịch sử, rút ra những bài học sâu sắc từ lịch sử, tước bỏ những ghi chép không khách quan, hoặc thiếu chính xác, hoặc sai lầm, để có cái nhìn công bằng hơn, khoa học hơn, đầy đủ và minh bạch hơn. Đấy mới là điều cần thiết!
(tiếp
theo của bài viết: CA SĨ CHUYỂN GIỚI LÂM CHÍ KHANH VÀ CHUYỆN GIẢI PHẪU ĐỂ CẢI SỐ
(Kì 1: http://tranmygiong.blogspot.com/2022/11/ca-si-chuyen-gioi-lam-chi-khanh-va.html
)
Cố nhà thơ Phạm Ngọc Thái
ĐÔI LỜI PHI
LỘ:
Nhà thơ Phạm Ngọc Thái, một thi nhân tự do của miền Bắc
vừa qua đời ngày 2/2/2024. Lúc sống tên tuổi ông gây nhiều tiếng vang trên văn
thi đàn vì thơ ông hay một phần, một phần vì ông dám thách đố thi thơ với cả Hội
Nhà Văn Việt Nam, vì ông gởi thư cho nhà nước đòi khẳng định mình là chân dung
thi nhân vĩ đại nhất của của thi ca hiện đại, đồng thời ông cùng nhóm người ái
mộ có ý định gởi tác phẩm thơ ông đi tham dự giải NoBel.
Cách đây khoảng 10 năm, khi tôi mới cầm bút, lúc đó
tôi chưa biết ông là ai, đọc thơ ông trên trang Văn Nghệ Quảng Trị, tôi có cảm
xúc và viết 2 bài cảm nhận thơ của ông.
Tôi chỉ gởi bài đăng trên Văn Nghê Quảng Trị, nhưng
sau đó thấy bài viết của tôi đăng trên nhiều trang web miền Bắc. Rất tiếc khi
ông xuất bản tập “Phạm Ngọc Thái Chân Dung Nhà Thơ Lớn Thời Đại” trong đó đăng
nhiều bài bình tôn vinh thơ ông của nhiều tiến sĩ, nhà báo, nhà văn…thì không
có 2 bài viết của tôi. Có lẽ vì tên tuổi tôi là vô danh tiểu tốt nên bị loại ra
là đương nhiên.
Mấy ngày qua biết tin ông qua đời, tôi có sự cảm động,
bởi thấy một người hăng say cho văn học như thế mà khi ra đi, diễn đàn văn học
hình như quên mất ông ta, chỉ có vài Tin Buồn được đăng và rất ít lời chia buồn
trên mạng. Không biết nhóm người hô hào đưa thơ ông ta đi tham dự giải Nobel giờ
ở đâu?
Tôi lục tìm lại trang cũ và xin đăng một bài cảm nhận
về bài thơ “Hàng Cây Lá Đổ” của Phạm Ngọc Thái, như gởi theo ông một đoá hoa tiễn
đưa linh hồn ông về với cõi thi ca vô biên và trong sáng!
Châu Thạch
SUỐI TÓC
(Khoán trục dọc ngang)
“Có ai bên cửa ngồi hong tóc,
Cho chảy lan
thành một suối hương”
(Xuân ý - Hồ Dzếnh)
CÓ một mùa xuân đẹp khác thường,
AI rằng có thấu nỗi tha
hương.
BÊN hiên nắng dọi mai ngan
ngát.
CỬA mở mây bay chiều vấn
vương.
NGỒI tựa song đào mơ cánh nhạn,
HONG khô mái gội nhớ người
thương.
TÓC buông mềm xõa trên vai ấm,
CHO CHẢY LAN THÀNH MỘT SUỐI
HƯƠNG.
3/1-2024
Sáng
nay, lang thang ngắm "phố phường" làng facebook, tôi gặp lại chàng
thi sĩ Trần Quang Đạo "đầu trần chân đất" "đi mê mải"
"dưới mưa xuân rây lộc" ngắm phố phường Hà Nội bằng tâm thế tĩnh tại
của người đã ngộ được Đạo của cõi Người, với những câu thơ phảng phất chất men
Thiền:
TRONG
MƯA XUÂN
Dưới
mưa xuân rây lộc
ta
đầu trần
mưa
cứ rơi đều
ĐÓN TẾT
(Gởi Nguyễn vô Cùng)
Kha Tiệm Ly
Chẳng hẹn mà mi lại tới rồi
Hè nhau nhằm tớ lấy đùa chơi?
Ngoài sân chủ nợ la khàn tiếng
Dưới bếp thằng cu vét lũng nồi!
Nhuận bút leo heo chờ mỏi cổ
Cháo hoa lỏng bỏng húp cầm
hơi
Người vui, ta cũng vui ra phết
Kéo xệch hai môi, Đọ! Cũng cười
./.
(Trích web datdung.com)
RƯỢU ĐÊM NAY
- với M.Q -
Người ở lại bên ta ngồi châm
tửu
Dìu ta say quên bớt oái oăm đời
Quên "cười ruồi - mắt đĩ
- và cơn đau"
Cả nham nhở niềm tin vừa vá vội.