Tôi chưa đọc "Chuyện làng Nhô", cũng chưa đọc "Chuyện với Thanh" nên không biết "nội tình" các "Chuyện..." đó thế nào, những "uẩn khúc" ẩn nấp phía sau 2 "Chuyện..." đó với nhà thơ Nguyễn Quang Thiều ra sao nên tôi không lạm bàn về 2 tác phẩm này nhưng tôi tin khi nhắc đến tiểu sử và sự nghiệp của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều người ta không thể không nhắc đến "Chuyện làng Nhô" và "Chuyện với Thanh" như 2 "Quả Nghiệp" đã "quật" vào cuộc đời ông với nhiều tầng "cảm xúc". Và cả 2 tác phẩm này sẽ dai dẳng ám ảnh, buộc ông phải nhìn nhận lại với những day dứt, cay đắng.
Tôi
chưa gặp ông ngoài đời, chỉ là bạn facebook của ông mới đây sau khi tôi viết mấy
bài ("Hồn nhiên" kiểu Paul Nguyễn Hoàng Đức, Sự "thật thà"
của nhà văn Đông La) có nhắc đến danh xưng nhà thơ Nguyễn Quang Thiều với vai
trò là nhân chứng cho bài viết. Tôi cũng chưa nghe người khác nói về ông mà chỉ
"đọc" ông qua những bài viết của các "chứng nhân" tự nhận
đã từng là bạn "tri âm tri kỷ" của ông. Họ từng tạc ông như tượng đài
của tài năng, của con người tình nghĩa rồi ngoắt cái họ trở mặt vì mưu lợi từ
Nguyễn Quang Thiều (Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam) không được như ý đã để cảm
xúc tiêu cực dẫn dắt những ngôn từ công kích cá nhân nhắm trực diện vào ông như
các bài viết của nhà văn Đông La, nhà "triết học tự phong" Paul Nguyễn
Hoàng Đức. Qua đó và qua những dòng trạng thái, những ứng xử của Nguyễn Quang
Thiều trên mạng xã hội, tôi cố gắng đọc, cố gắng bóc tách những câu chữ nặng
mùi xu nịnh và những ngôn từ hậm hực cay cú ở các bài viết đó để rồi hiện ra
chân dung một Nguyễn Quang Thiều chân thực với những toan tính, những ứng xử
cũng rất người, rất đời. Ông không hoàn hảo như người ta từng tụng ca, tạc tượng
nhưng cũng hoàn toàn khác xa những gì mà Đông La, Paul Nguyễn Hoàng Đức vẫn
ngày ngày cặm cụi lên mạng tô vẽ.
Mấy
ngày nay, sau thông cáo báo chí kỳ họp thứ 10 của Ủy ban kiểm tra Trung ương
ngày 30 tháng 7 năm 2026, cách chức tất cả các chức vụ trong Đảng với nhà thơ
Nguyễn Quang Thiều (Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam), trên các nền tảng mạng xã hội
như Facebook, Youtube... xuất hiện hàng loạt ý kiến đồng tình trước quyết định
quyết liệt của Ủy ban kiểm tra Trung ương và mong muốn đây sẽ là cuộc "phẫu
thuật" cần thiết để làm trong sạch môi trường xuất bản và quản lý văn nghệ.
Trong số những ý kiến đó có khá nhiều bài viết mượn danh "yêu nước",
"yêu chế độ", "yêu sự thật",... hừng hực khí thế tấn công
vào nhân thân, đời tư nhà thơ Nguyễn Quang Thiều để thỏa mãn "cái tôi phán
xét", "cái tôi đấu tố" mà không nhìn nhận khách quan nhà thơ
Nguyễn Quang Thiều sai ở đâu, sai những gì và sai như thế nào! Bên cạnh đó là sự
im lặng đầy toan tính hoặc ít ỏi những dòng trạng thái rụt rè của vài nhà văn
nhà thơ (những hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từng chưng ra facebook khoe mối
thân tình với vị Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam) vài dòng ẩn dụ vô thưởng vô phạt,
không động chạm đến lợi ích hay sự an toàn của bản thân để được tiếng là không
thờ ơ trước thế sự, đã "bảo vệ" nhà thơ Nguyễn Quang Thiều mà quên rằng
người cầm bút chân chính trước hết phải thượng tôn pháp luật, phải nhìn nhận sự
việc khách quan để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ sự thật, bảo vệ giá trị nhân văn và sự
văn minh trong tranh luận.
Nhà
thơ Nguyễn Quang Thiều sai phạm ở vai trò quản lý hành chính đã được cơ quan chức
năng làm rõ và xử lý nghiêm minh nhưng tư cách văn chương và những đóng góp trước
đây của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều không thể bị phủ nhận sạch trơn bởi tâm lý
đám đông "dậu đổ bìm leo" của không ít người cầm bút.
Hà Nội,
sáng 04 tháng 08-2026
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét