Hoàng Ngọc
Trúc
 |
| Nhà thơ Hoàng Ngọc Trúc |
CHUYỆN CỦA
ÔNG CHÁU THẰNG TĨN
Sớm
nay thằng Tĩn hỏi ông nội:
-
Ông ơi! Có phải ông phụ trách Hội người cao tuổi ở phố mình không ạ?
-
Sao tự nhiên cháu lại hỏi ông thế?
-
Chả là ông hay triệu tập các cụ đến họp ở nhà mình. Nhìn các cụ, cháu chỉ cảm
tình với cụ Ninh, cụ Vinh, còn các cụ khác cháu cứ thấy ghê ghê sợ chết đi
được.
Ông
nội hỏi:
-
Thế các cụ ấy làm gì cháu, dọa ăn thịt cháu à? Tĩn nói:
-
Không! Cháu chỉ nghe tên đã sợ mất vía rồi.
-
Thế cháu sợ những cụ nào? Ông hỏi.
-
Cháu ngán nhất là cụ Hoan, cụ Biên, cụ Văn, cụ Hai, cụ Cao, cụ Tiên... Các cụ
về họp ở nhà mình cháu còn có căn buồng kia mà trú ẩn, chứ gặp ở ngoài đường,
nếu không chạy kịp thì ông cũng khó mà có đứa chắt nội (con của thằng cháu Tĩn)
sau này đấy ông ạ.
Nghe Tĩn nói xong, ông nội rà soát lại danh sách các cụ mà Tĩn sợ. Khi điểm đến
tên cụ Hoan, vô tình ông phát âm nhịu kiểu nói lái Hoạn... Thế là ông phá ra
cười chảy cả nước mắt nước mũi, đoạn ông ôm chặt Tĩn vào lòng, nói:
-
Kỳ họp tới, ông sẽ đem chuyện này của cháu kể cho các cụ nghe, ông tin rằng
100% các cụ sẽ quý mến cháu hơn. Cháu sẽ không bao giờ phải sợ hãi những điều
vu vơ ấy nữa.