Bài thơ "Đêm", Đặng
Xuân Xuyến khai thác chủ đề tình yêu và dục vọng với một bút pháp táo bạo, trực
diện, không né tránh, nhưng vẫn giữ được nét tinh tế của người nghệ sĩ. Bài thơ
là một bức tranh sống động về sự hòa quyện mãnh liệt giữa hai thể xác và tâm hồn
trong một không gian riêng tư, nơi mọi rào cản được gỡ bỏ, và bản năng được tôn
vinh như một lẽ tự nhiên của cuộc sống.
ĐÊM
- Tặng V yêu -
Đêm bức bối
Em đè ta nghiến ngấu
Đêm chuyển màu
Cắn rách toác bờ môi.
Em ưỡn người
Rướn ngực
Hé môi
Ta lách lưỡi lựa chiều yêu khớp
nhịp.
Bấu chặt tay
Em đẩy ta bắt nhịp
Đêm lõa lồ
Rần rật
Đốt thịt da.
*.
Hà Nội, đêm 26 tháng 06 năm
2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Bài thơ mở đầu với một không
gian đầy sự dồn nén:
Đêm bức bối
Em đè ta nghiến ngấu
Đêm chuyển màu
Cắn rách toác bờ môi.
Cảm giác "bức bối"
ngay lập tức thiết lập một không khí căng thẳng, chất chứa khao khát bị dồn nén
đến mức cần phải giải tỏa. Hành động "Em đè ta nghiến ngấu" là một sự
đảo ngược vai trò đầy thú vị, thể hiện sự chủ động, mãnh liệt của phái nữ trong
tình yêu, phá vỡ khuôn mẫu truyền thống. Từ "nghiến ngấu" bộc lộ rõ
tính bản năng, sự khao khát cháy bỏng. Hình ảnh "Đêm chuyển màu" gợi
sự biến đổi của cảm xúc, của không gian từ sự dồn nén đến sự bùng nổ, và hành động
"Cắn rách toác bờ môi" tuy bạo liệt nhưng lại thể hiện sự hòa quyện tột
cùng, sự dâng hiến không chút e dè.
Tiếp theo là sự dẫn dắt cảm
xúc một cách khéo léo, đẩy sự hòa hợp lên một cung bậc mới:
Em ưỡn người
Rướn ngực
Hé môi
Ta lách lưỡi lựa chiều yêu khớp
nhịp.
Nhịp thơ nhanh, dồn dập với
những động từ mạnh "ưỡn", "rướn", "hé" miêu tả sự
chủ động, mời gọi đầy gợi cảm. Hành động đáp lại "Ta lách lưỡi lựa chiều
yêu khớp nhịp" thể hiện sự hòa hợp tuyệt vời, sự đồng điệu không chỉ về cảm
xúc mà cả về thể xác. Ngôn từ trần trụi nhưng được sử dụng một cách tinh tế, biến
khoảnh khắc riêng tư thành một vũ điệu của tình yêu, của sự tìm kiếm và đáp ứng
lẫn nhau.
Cao trào của bài thơ là sự
thăng hoa, sự giải thoát hoàn toàn khỏi mọi ràng buộc:
Bấu chặt tay
Em đẩy ta bắt nhịp
Đêm lõa lồ
Rần rật
Đốt thịt da.
Sự "bấu chặt tay"
là một chi tiết thể hiện sự mãnh liệt, sự khao khát đến tột đỉnh. "Em đẩy
ta bắt nhịp" tiếp tục khẳng định sự chủ động và đồng thuận trong cuộc
tình. "Đêm lõa lồ" là một ẩn dụ đầy chất thơ, khi mọi bí ẩn được phơi
bày, không còn sự che giấu. Những từ "rần rật", "đốt thịt
da" mang tính biểu cảm cao, miêu tả sự bùng cháy của dục vọng, của tình
yêu đạt đến đỉnh điểm.
"Đêm" của Đặng Xuân
Xuyến là một bài thơ táo bạo, mãnh liệt và đầy tính phồn thực. Bằng việc sử dụng
ngôn ngữ trực diện, không né tránh những khía cạnh bản năng nhất của con người,
Đặng Xuân Xuyến đã tạo nên một thi phẩm chạm đến tận cùng cảm xúc, nơi tình yêu
và dục vọng hòa quyện làm một, được tôn vinh như một phần tất yếu, đẹp đẽ của
cuộc sống.
Đọc “Đêm” tôi lại nhớ tới bài
thơ “Em” gây nhiều ấn tượng với tôi của anh - nhà thơ Đặng Xuân Xuyến!
*
Hà Nội, Ngày 14 tháng 5-2016
GIÁP KIỀU HƯNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét