Trong giới cầm bút, đôi khi người ta bắt gặp những hiện tượng kỳ lạ đến mức khó tin, mà Paul Nguyễn Hoàng Đức là một điển hình cho sự lệch lạc giữa ảo tưởng và thực tế. Cái danh xưng tự phong “Triết gia số 1 châu Á” hay “người khổng lồ”, “người danh tài” mà Đức luôn miệng rêu rao, tự nhận, thực chất chỉ là một màn kịch vụng về của sự hoang tưởng. Đó là một kiểu “hồn nhiên” đến nực cười, giống như kẻ tự khoác lên mình chiếc áo hoàng bào quá khổ, rồi đứng trước gương tự vái lạy chính mình trong những cơn lên đồng tự mãn.
Mới
đây, đọc cái gọi là “tác phẩm” “Xem tướng đầu nhà thơ cám lợn” của Paul Nguyễn
Hoàng Đức, tôi bật cười trước lối hành văn sặc mùi thù hận và thô tục của Nguyễn
Hoàng Đức. Điểm nực cười nhất chính là cái logic “nhìn tóc đoán trí tuệ”. Đức cố
tình gán ghép mái tóc với não bộ một cách ngô nghê, ví đầu người như đồi trọc để
thỏa mãn cơn hằn học cá nhân. Chẳng lẽ, theo logic hợm hĩnh và thiểu năng của
Paul Nguyễn Hoàng Đức, tất cả những bậc hiền triết, vĩ nhân hay các vị sư đầu
trọc trên đời đều là kẻ "hư não"? Lối tấn công cá nhân dựa trên ngoại
hình, một thứ ngụy khoa học rẻ tiền, lại được Đức trưng ra làm vũ khí như một
phát kiến trí tuệ. Việc đánh đồng mái tóc với não bộ không chỉ cho thấy sự ngu
muội về kiến thức cơ bản mà còn là minh chứng hùng hồn cho một tâm hồn cạn kiệt
giáo dưỡng của kẻ cạn lời, đuối lý đã bị sự hằn học cá nhân bóp nghẹt mọi khả
năng tranh luận văn minh.
Nực
cười hơn nữa là giọng "dạy đời" giả tạo của Nguyễn Hoàng Đức. Đức rao
giảng rằng người có học phải "phê bình văn bản" nhưng suốt cả bài viết
dài dằng dặc, Đức không đưa ra nổi một lập luận tri thức nào để phản biện lại
bài “Hồn nhiên kiểu Paul Nguyễn Hoàng Đức” của tôi. Đức không chứng minh được Đức
không “ngáo danh”, không vô ơn hay chơi trò tiểu nhân thù vặt với nhà thơ Nguyễn
Quang Thiều. Thay vào đó, Đức phô bày bản chất vô văn hóa đến tận cùng khi tuôn
ra thứ ngôn ngữ mạt hạng như "thơ cám lợn", "thơ đít dế" để
chơi trò Chí Phèo chửi bới ăn vạ. Đấy không phải là phê bình, không phải là phản
biện mà là lối chửi đổng rẻ tiền của hạng hàng tôm hàng cá. Một kẻ tự xưng là
“triết gia” nhưng lại dùng ngôn từ rác rưởi để mạt sát tướng mạo và tên tuổi
người khác thì thực chất chỉ là một kẻ vô giáo dục đang núp bóng chữ nghĩa. Nếu
thực sự có trí tuệ, Đức đã dùng sự uyên bác để chỉ ra cái dở của văn bản “Hồn
nhiên kiểu Paul Nguyễn Hoàng Đức”, chứ không phải dùng ngôn ngữ chợ búa của hàng
tôm hàng cá để mạt sát cái tên hay tướng mạo của người khác.
Sự
hằn học này còn phơi bày một cái tôi bệnh hoạn và một bản chất lưu manh trơ trẽn
khi Paul Nguyễn Hoàng Đức trắng trợn bịa đặt chuyện tôi gửi tin nhắn nhờ Đức
bình thơ của tôi. Một kẻ tự xưng là “triết gia số 1 châu Á” mà lại dùng thủ đoạn
vu cáo hèn hạ, lấy “uy tín” ảo của mình để bảo chứng cho một lời nói dối trắng
trợn không chớp mắt. Hành vi này không chỉ là sự băng hoại về đạo đức mà còn là
lối hành xử lưu manh văn hóa - thứ dùng để lấp liếm cho sự đuối lý và bất lực
trước sự thật. Cái “nhân cách” mà Paul Nguyễn Hoàng Đức huyễn hoặc thực chất chỉ
là một bức bình phong rách nát, che đậy một tâm địa vẩn đục của hắn.
Lối
tranh luận của Paul Nguyễn Hoàng Đức không phải là dùng lý lẽ của một trí thức,
mà là dùng sự thô lỗ để khỏa lấp sự rỗng tuếch. Đức đánh lừa những người nhẹ dạ
bằng thứ hào quang giả tạo, biến những điều tầm thường thành huyền bí để lòe
thiên hạ. Khi không thể đối thoại bằng trí tuệ, Nguyễn Hoàng Đức tìm cách nhục
mạ đối phương bằng thứ ngôn ngữ rẻ tiền. Sự “hồn nhiên” ấy thực chất là một dạng
băng hoại về văn hóa ứng xử của Đức.
Chính
vì thế, trong mắt giới trí thức nghiêm túc, Paul Nguyễn Hoàng Đức chỉ là một hiện
tượng lạ mang tính giải trí, một cái tên để người ta nhắc đến lúc trà dư tửu hậu
với sự mỉa mai, khinh bỉ. Bi kịch lớn nhất cuộc đời của Paul Nguyễn Hoàng Đức
là sống say sưa trong bóng hình tự vẽ mà không hề biết thế giới văn chương đang
nhìn Paul Nguyễn Hoàng Đức như một gã hề lưu manh đang vùng vẫy trong vũng bùn
của sự hoang tưởng.
Hà Nội, ngày 18 tháng 12-2025
ĐẶNG XUÂN
XUYẾN
------------
XEM TƯỚNG ĐẦU NHÀ THƠ CÁM LỢN
/ Paul Nguyễn Hoàng Đức
Cái
đầu của con người là quan trọng nhất, như người Việt nói “đầu xuôi đuôi lọt”, mọi
việc mà đầu chưa dẫn dắt thì việc không thể thành, con rắn cái đầu của nó bé tí
nhưng chỉ đạo cả cái thân lớn gấp trăm lần.
Cái
đầu là phức tạp nhất, vì nó chứa vô số các cơ quan hệ trọng như mắt, mũi, tai…
hệ thần kinh, đặc biệt là não bộ, chỉ huy toàn cơ thể.
Trên
đầu là mái tóc, là cái lộ diện hiển hiện nhất của đầu. Người Việt có câu “Nhà dột
từ nóc”, nhà mà mái đã hỏng, thì trong nhà mọi thứ đều mục ruỗng, đặc biết là
óc bị phá huỷ đầu tiên. Mái tóc cũng là cây cỏ ở trên đầu, cây cỏ có xanh tốt
thì vùng đất mới có sự sống, nếu nó trơ khấc, thì thành đồi trọc “chó ăn đá gà
ăn sỏi”. Miền đất thánh Jerusalem chẳng hạn, nó phì nhiêu tốt tươi, trên đỉnh
những ngọn đồi cao lại nhiều sức sống đến mức có lời bài Thánh ca “Hôm nay nho
chín đồi cao, gió nam trở về với đàn bồ câu…” Nhiều vùng sắc tộc du canh, khi đất
bạc mầu, họ chuyển đến những vùng đất mới, thấy đất có sinh khí thì họ ở lại,
trái lại là đất cằn thì không thể ở.
“Đầu
trọc lông lốc bình vôi
Mẹ
ngồi mẹ ỉa mẹ bôi lên đầu”
Các
vị đầu trọc nếu đọc bài này, xin chớ tự ái, vì nước Đức là nơi nông nghiệp thiếu
đói, nhiều đồi trọc cằn cỗi, nhưng bù lại trong đất có nhiều khoáng sản quí,
như các kim loại nặng. Khi đất giầu kim loại, thì nó không thể là đất tốt để
sinh dưỡng cho cây cỏ.
Những
ngọn đồi xanh cây cỏ, thì mới có suối mát lành chảy ra. Đồi trọc không cây cỏ
làm sao có suối?! Chúng ta ép một quả cam, vỏ nó bóng mượt mà, sẽ ra nước ngọt.
Ép ngọn đồi khô thì nó ra kim loại quí.
Nhưng
ép một cái đầu lông lốc nhẵn thít, không phải ra trí tuệ, thì nó ra cái gì? Nó làm
gì có kim loại quí mà phun trào – đó cũng là lời của học vấn, hùng biện, mà nó
chỉ ợ chua ra tí thơ, đứa con đầu lòng của ngôn ngữ nhân loại, thơ hay đã phúc,
mà chỉ là thơ quê mùa cám lợn?!
Đó
là câu chuyện của cậu Đặng Xuân Xuyến. Tướng Tên còn không có. Xuyến là tên đàn
bà trăm phân trăm, độn chữ Xuân thì chỉ nhỉnh hơn chữ Thị, cũng thắm lắm. Đầu
thì trọc lông lốc, trong óc có tí tre pheo quê mùa hỏng cả rồi… Cậu ta làm thơ
như triệu người khác nông nhàn ở xứ ta không biết làm gì, thì bẻ vần kiểu nhí
nhảnh xoan xẩm…
Cậu
ta luôn miệng nói “tôi chẳng đọc người này người kia”, nhưng toàn nhắm đến những
tên tuổi có danh để “thấy sang bắt quàng làm họ”, xong dùng võ giun sán luồn
đũng quần để chọc ngoáy, thỉnh thoảng lại bò ra khoe, anh này, anh kia chim
teo, bất lực… Văn thơ, người có học là “phê bình văn bản” thì cứ văn bản mà
bình, sao bảo “không đọc người khác” tức là vô văn bản, “nói không có sách,
mách không có chứng”, tức là khoe ra cái vô học của mình, kiểu “bố mày ngồi bệt,
bố sợ gì ai”. Nhưng mỉa mai thay, những thứ văn thơ tép riu, cũng có cả nhà nọ
nhà kia, đặc biệt là đám làm thơ ú ớ mấy câu âm lịch lại nhảy ra tung hô: tài
quá, khéo quá, chỉ có cậu mới đại náo được sân sau, dò tìm vào tận hậu môn của
danh tài như giun sán được…
Xuyến
nhắn vào messenger cho tôi, nhờ tôi bình thơ cho y, tất nhiên y tự tin lắm mới
làm thế, còn tôi thì nghĩ, y chỉ là thơ xóm xã, loại này mà tôi để mắt cả triệu
người Việt thì làm sao xuể, tôi lờ đi, thế là y mang mặc cảm “thơ đít dế” vùng
lên viết phản vệ tôi. Không có bài nào bình về chữ nghĩa cả, chuyên bỏ bóng đá
người. Đây là sự thật với uy tín và nhân cách của mình, tôi đảm bảo thật 100%.
Thôi
thơ phú nhì nhằng, kiểu cám lợn thế, làm quanh xóm cho vui, chớ đừng bấu lấy
người danh tài để nổi danh làm gì, cho nó ê chề ra!
Paul Đức 02/12/2025

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét