Từ khi sát nhập ba hội văn học nghệ thuật tỉnh hồi tháng 6 năm 2025, đây là lần họp mặt đầu tiên mời toàn thể hội viên về dự. Tôi háo hức đăng ký đi họp, nhưng sát ngày họp lại phải báo không đi được vì sức khỏe không tốt, lại sắp đến ngày hẹn khám tiểu đường huyết áp ở tỉnh, rồi ngày hẹn đi Viện huyết học truyền máu trung ương khám truyền đợt thứ 12…
Nhà
văn Trần Thị Nhật Tân sang chơi, bảo:
-
Sáu giờ sáng mồng tám tháng hai, em chở chị ra xe bít với. Nếu chị đi bộ thì mất
nửa tiếng…
Tôi
hỏi:
- Từ
nhà chị ra chỗ đón xe đi Hoa Lư có nửa cây số mà mất nửa tiếng?
- Ừ!
Chân và lưng chị đau lắm, đang điều trị ở bệnh viện tỉnh.
-
Vâng, sáng mai 6 giờ tiêm thuốc tiểu đường xong em sẽ chở chị đi!
Nhà
chị Tân cách nhà tôi một con mương. Sáng hôm sau tôi sang đón chị đã thấy chị đứng
chờ sẵn ở ngõ. Loay hoay một lúc chị mới trèo lên được yên xe. Lại loay hoay một
lúc chị mới xuống xe an toàn.
-
Thôi em về đi khỏi lạnh. Chị ngồi chờ xe ở đây được rồi.
Tôi
về nhà, không biết chị Tân đã đi được chưa? Sốt ruột tôi đạp xe ra xem, thấy chị
vẫn ngồi chờ.
-
Thường có hai xe trước bảy giờ sao chị không đi?
- Nó
có dừng đâu!
- Khổ!
Chị phải vẫy tay khi nó gần đến chứ!
Tám
giờ mới có xe. Chị nặng nhọc lên xe, phải nhờ người đỡ. Chị vẫy tôi:
- Chị
đi nhé! Hội có quà gì chị lấy cho em!
***
15
giờ nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên nhắn tin:
- Em
đưa chị Tân về nhà rồi! Chị ấy có ăn được gì đâu, về đến nửa đường kêu đói quá.
Em bảo dừng xe mua cho chị cái bánh mì, chị không nghe, “Để chị về nhà ăn
cháo”. Chị ấy yếu quá. Em phải bế chị ấy lên xuống xe, đưa về tận nhà mới yên
tâm…
Chắc
chắn mấy hôm nữa, chị Tân sẽ khoe và nhờ tôi đánh máy vài bài thơ và bút ký đi
họp hội cho mà xem.
Tôi
lần tìm trên mạng, thấy một số người đưa ảnh hội nghị lên FB. Thấy ảnh chị Tân
có lúc nhắm mắt, chắc mệt quá. Ảnh chị gặp bạn bè rất vui. Cả ảnh cụ họa sĩ Đặng
Nam, cụ nhà thơ Vương Văn Kiểm nữa. Được biết cụ nghệ sĩ Trần Chính Nghĩa phi
xe máy từ Hải Hậu sang Hoa Lư họp. Cụ Lê Văn Hy tuổi 90 nhắn tin: “Khi về vừa đạp,
vừa dắt xe ngược gió rét mười cây số mất hai tiếng đồng hồ”. Là cụ Hy ở Mỹ Lộc,
xe bộ môn thuê đón đưa ở Nam Định. Cụ phải đạp xe mười cấy số đến nơi xe đón. Cụ
bà có “còm” trên trang của cụ ông: “Đi họp thích quá chồng nhỉ, nhưng ốm văn học
có lo được không mới là đáng quý”. Thương ông anh quá! Mừng cho ông anh có bà vợ
yêu chồng hết mực. Nói chung là mừng các cụ tuổi trên tám chín mươi vẫn còn nhiệt
huyết như trai trẻ. Lại thấy buồn buồn ngường ngượng vì mình mới 77 mà bệnh tật
ốm o như tuổi chín mươi… thua xa các bậc đàn anh.
Đang
viết những dòng này thì chị Tân đến:
-
Chi mang quà về cho em đây!
Quà
là ba số tạp chí Văn nghệ Ninh Bình. Tôi mở lướt thấy đôi câu đối của ông cậu
tôi – nhà thơ Trần Hùng Thắng và bài thơ của chị Tân.
- Chị
đã kịp lấy nhuận bút đâu. Chị có ăn được gì đâu. Gặp bạn văn từ thời thành lập
hội Hà Nam Ninh vui lắm. Chị kể cho em nghe.
Khác
hẳn với giọng nói thường ngày chan chát vào tai người nghe, chị kể say sưa bằng
giọng nhẹ nhàng, rủ rỉ như giảng văn. Khi nói đến ai, chị lại kể về những kỷ niệm
vui buồn với người đó. Mắt chị rơm rớm nước. Tôi nửa ngồi nửa nằm trên ghế tựa
cơ động, kiên nhẫn lắng nghe chị kể gần hai tiếng đồng hồ. Chờ tới khi chị dừng
kể, tôi bảo:
-
Năm giờ chiều, đến giờ nấu cơm rồi.
Nghe
tôi nói, chị như đang trong cơn mê chợt bừng tỉnh, giọng nói lại chan chát như
thường ngày:
-
Thôi chị về nấu ăn kẻo tối mất.
Đi một
đoạn rồi chị còn ngoái lại:
- Mà
em phải viết bài đi, bỏ lâu quá rồi, não chai lỳ mất.
Tôi
gật gật cho chị vui. Mấy năm rồi tôi không có bài đăng tạp chí. Chỉ bắng nhắng
chơi FB để duy trì hoạt đọng trí óc. Tất cả sức lực tôi chống bệnh nan y. Não
tôi quên quên nhớ nhớ, cảm xúc chai lỳ. Mỗi người có cái thời vàng son của
mình. Cái thời vàng son của tôi qua rồi…
Ối
trời, lan man quá, lên bài thôi.
***
Chẳng
thấy bài nào trên mạng tường thuật bằng văn xuôi nội dung chi tiết hội nghị.
Thì cóp lại mấy tấm ảnh có bạn bè mình quan tâm lên cùng ảnh chị Tân vậy.










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét