Tháng Chạp 2025 cảm thán
Chợ cóc dẹp rồi, thuế lại
tăng
Bữa cơm lại nữa nấu nhì nhằng
Ra đường hở chút là phạt nặng
Trăm chuyện trăm trò lắm nhố
nhăng.
Hà Nội, sáng 30 tháng 01 -
2026
(Ngày 12 tháng Chạp năm Ất Tỵ)
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Tháng Chạp 2025 cảm thán
Chợ cóc dẹp rồi, thuế lại
tăng
Bữa cơm lại nữa nấu nhì nhằng
Ra đường hở chút là phạt nặng
Trăm chuyện trăm trò lắm nhố
nhăng.
Hà Nội, sáng 30 tháng 01 -
2026
(Ngày 12 tháng Chạp năm Ất Tỵ)
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Gió bấc về lùa qua kẽ tay
Phố cũ mình anh bước hao gầy
Em đi bên ấy môi cười ấm
Chẳng biết nơi này gió bủa
vây.
Trong
cuộc đời này, chẳng có sự tàn ác nào bỗng dưng sinh ra chỉ sau một đêm. Nó
không giống như một cơn mưa rào bất chợt, mà giống như một mầm cây độc được
nuôi dưỡng âm thầm qua năm tháng. Ban đầu, cái ác đôi khi chỉ núp bóng dưới
hình hài của một lời nói thiếu suy nghĩ, một hành động nhỏ ích kỷ hay một sự thờ
ơ làm tổn thương người khác. Chúng ta thường tự biện minh rằng "chuyện nhỏ
ấy mà" hay "ai chẳng làm thế". Thế rồi, khi tiếng nói của lương
tâm dần trở nên yếu ớt vì bị phớt lờ quá lâu, cái sai bắt đầu trở thành điều hiển
nhiên. Cái ác lúc bấy giờ khoác lên mình lớp áo bóng bẩy của sự khôn ngoan, của
bản năng sinh tồn và khát khao hơn thua với đời.
Đọc "Về thăm Hà Nội" của Đặng Xuân Xuyến, ta
không thấy một Hà Nội rực rỡ vàng son hay ồn ào phố thị, mà bắt gặp một khoảng
lặng đầy suy tư, nơi cái "tôi" trữ tình đang loay hoay giữa hai bờ hư
thực của ký ức và hiện tại. Phong cách nghệ thuật của bài thơ toát lên vẻ trầm
mặc, điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một cơn sóng lòng âm ỉ, được thể hiện qua một lối
viết giản lược tối đa về hình ảnh để nhường chỗ cho dòng chảy nội tâm.
VỀ THĂM HÀ NỘI
- viết tặng Nguyễn Minh-
Trong cõi nhân sinh mênh mông, việc hai người lạ mặt bỗng chốc bước vào đời nhau chưa bao giờ là sự ngẫu nhiên đơn thuần. Có những cuộc gặp tựa như gió thoảng, chạm nhẹ qua hiên nhà rồi tan biến; lại có những người đến và khảm sâu vào tâm khảm, trở thành một phần không thể tách rời của ký ức. Kỳ thực, giữa biển người xuôi ngược, gặp được nhau chính là kết quả của những mối dây liên kết từ tiền kiếp.
Tôi xa làng Đá đã nhiều năm
Từ độ người ta tuổi chớm Rằm
Cái tuổi xúi người say má thắm
Thả hồn mơ mộng mãi xa xăm
,
1.
Mấy mùa mưa nắng, nắng mưa
Làm sao gặp được người xưa của
mình
Làm sao quên được… “Chữ Tình”
Làm sao quên được bóng hình
em xưa…
Con đò trong gió lưa thưa
Đón đưa, đưa đón sớm trưa đậm
đà
Líu lo chim ríu rít ca
Hừng đông nắng mới chan hòa
chứa chan
Nắng vàng ươm sợi tơ vàng
Như thơ, như mộng thênh thang
quanh mình
Thương yêu hứa hẹn với tình
Bao nhiêu năm tháng chúng
mình vẫn đôi…
Dỗi hờn nước mắt tràn rơi
Trong lòng ray rứt chẳng lời
trách nhau
Buồn vui ngày ấy qua mau
Lời thề chung thủy ngàn sau
không rời…
Trong
lịch sử Việt Nam, các năm Bính Ngọ (chu kỳ 60 năm một lần) thường gắn liền với
những bước ngoặt quan trọng về chính trị, quân sự và văn hóa. Dưới đây là những
năm Bính Ngọ tiêu biểu.
Nhà thơ, nhà nghiên cứu Nguyễn Thế Vinh từ Hà Nam về tặng
trang chủ tập thơ vừa xuất bản:
HOA BÁO TIÊN : Thơ / Nguyễn Thế Vinh. – H.: Nxb. Hội
Nhà văn, 2026. – 158 tr. : Nhiều ảnh minh họa ; 15 x 24 cm. – Bìa cứng màu hồng
rất đẹp.
1.
Ước gì trở lại với quê
Buông rơi phiền muộn, trở về
tuổi thơ…
Làng quê như thực, như mơ
Bâng khuâng xao xuyến bài thơ
không lời
Bồng bềnh, lãng đãng mây trôi
Dậy mùi hương đất, gió xuôi
ngọt lành
Bến sông sóng vỗ đầu gành
Lời ru Đất Mẹ… ru anh ngàn
trùng
Cuối mùa con nước khô bùn
Gió Heo May thổi qua hun hút
đồng
Cô đơn đá núi trông chồng
Lưng còng như bóng Mẹ trông
con về
Chiều quê lặng lẽ cảnh quê
Đong đưa cánh võng tỉ tê gió
lành
Nước sông in bóng trời xanh
Chênh vênh bóng núi, chòng
chành đò ngang…
1.
Nhớ thời mình có nhau rồi
Trăm năm thề hẹn một đời tóc tơ
Anh giờ nửa tỉnh, nửa mơ
Nhớ thời dệt mộng, ươm tơ… tình nồng
Nắng nghiêng rơi vạt áo hồng
Áo cài hoa nắng bềnh bồng mông lung
Lời yêu em nói ngập ngừng
Để cho anh hóa người dưng hôm nào
Trong vòng tay ấm nôn nao
Mắt đen lung liếng ngọt ngào lời em
Hôn lên đôi cánh môi mềm
Hôn rồi, hôn nửa, hôn thêm… ấm lòng
Em đưa tay ngắt nụ hồng
Hoa chanh, hoa bưởi ướp nồng ngón tay
Bên nhau, ngày đã cạn ngày
Trời tuôn mưa bụi lây rây đường về…